Lúa đồng cấy đã bén xanh
Quả Na đã nặng trên cành đong đưa
Ánh trăng lay động tàu dừa
Trời đêm vài chấm sao thưa rụt rè
Ta về chốn cũ buồn thêm
Đường xưa còn đó lối quen vắng người
Một mình chân bước lẻ loi
Sương sa lãng đãng cuối trời đơn trăng
Sông quê, tắm mát đồng quê
Nắng vàng trải thảm ven đê sớm chiều
Mây xanh lơ lửng bóng diều
Vẳng nghe tiếng sáo… dễ xiêu lòng người
Yêu Thơ để thấy đời hồng
Làm Thơ là để trải lòng với nhau
Thơ buồn đọc thấy lòng đau
Lòng buồn Thơ cũng nhuốm màu tái tê
Tháng năm thấp thoáng bóng hè
Cây bàng treo ngược tiếng ve sân trường
Vắt chiều tà áo trắng vương
Mực như còn tím đoạn đường em đi
Thu về nhắc lá vàng đi
Mùa qua mà chẳng khác gì hay sao?
Trời xanh mây trắng lên cao
Hết rồi tháng Bảy dâng trào nhớ nhung
Bốn mùa lục bát ngọt ngào
Lời ru, cánh võng mơ vào cõi tiên
Vần thơ là tiếng mẹ hiền
Giọng cha ấm áp răn khuyên mỗi ngày
Vội vàng lỡ nhịp chèo khua
Vướng câu Lục bát trôi vừa đến nơi
Vớt lên từng chữ từng lời
Hình như nghe thấy đất trời xốn xang...
Lạ thay thời tiết rụt rè
Luyến lưu quá đỗi nắng hè đầu thu
Đậm đà cái nắng còn dư
Không còn bỏng rát, vô tư êm đềm
Như cầm một cõi trên tay
Tiễn đưa lá rụng gió bay về ngàn
Nhân sinh nương náu trần gian
Giã từ cõi tạm... cỏ hoang xanh trời
Gió Sơn Trà chẳng lặng im
Thổi ngang dọc để mình tìm thấy nhau
Yêu đi đừng đợi kiếp sau
Kệ cho bãi cát nát nhàu dấu chân!