Tình cờ em gặp anh đây
Bóng chiều đã ngả, trăng gầy hắt hiu
Không còn mơ ước chi nhiều
Thề non hẹn biển những điều mộng mơ
Tiên nữ lạc đến đò tôi
Mê say nhìn ngắm, bồi hồi ruột gan
Gió thu đùa với đại ngàn
Sương thu vương vấn đò ngang chiều tà
Đêm nay cơn lạnh đầu mùa
Xót thương ai vẫn đang thừa nửa chăn
Một mình trằn trọc năm canh
Bâng khuâng hai phía hóa thành cô đơn
Cái hôm đội lễ lên chùa
Tuột khuy áo ngực, gió lùa mà thương
Giúp nhau là cái lẽ thường
Mà tôi, suốt cả chặng đường….lặng thinh.
Ơ hay, tia nắng vụng về
Xiên ngang vào lọn tóc thề, cớ sao ...
Chiều Thu tôi bỗng chênh chao
Hờn ghen với nắng, xôn xao với người
Mênh mông sóng lúa đồng chiều
Ai đem thả một cánh diều lên mây
Nỗi lòng thêm ngẩn ngơ say
Ngàn hoa mơ bướm vờn bay la đà
Thiên Văn bến đợi chơi vơi
Dưới thông bóng lẻ dưới trời nắng mưa
Oi nồng tìm ngọn gió thưa
Đã trao lời hẹn mà chưa gặp nàng
Tơ hồng trên giậu nhà em
Trải theo bờ duối vàng xanh lối nhà
Hai vườn chung một tiếng gà
Trăng soi tím cả hoa cà, hoa chanh
Sông quê kỷ niệm trong tôi
Giữa dòng sóng hát, lưng trời gió ngân
Hiền hòa nước chảy trong ngần
Đêm đêm sóng sánh trăng ngân đôi bờ
Một thời lửa đạn mưa bom
Một thời lòng sắt dạ son… một thời
Một thời bèo dạt mây trôi
Tha hương cánh én phương trời tìm nhau.
Thăm hồ Núi Cốc, Sông Công
Nghe thiên tình sử mà không muốn về
Núi xanh, hồ biếc như mê
Mối tình ngang trái tái tê để đời
Đâu vì nước mắt xuôi rơi
Mà tình nghĩa mẹ hóa lời ru say
Lời cò ru giấu đắng cay
Nát đêm mưa - lội, rách ngày nắng - chao