Thăm nhau thể hiện cái tình
Giữ được cái nghĩa chúng mình trước đây
Có duyên không phận chia tay
Bây giờ gặp lại tỏ bày cùng nhau
Lái đò không bến không sông
Chỉ mang con chữ đếm đong tháng ngày
Thế mà vẫn cứ mê say
Chứa chan tình cảm , vơi đầy trong cô
Chào nơi cắt rốn chôn rau
Con về nơi chốn rừng sâu xa vời
Mong Mẹ tâm tỉnh nghỉ ngơi
Mùa màng con bận chẳng người lo toan
Yêu mà chẳng dám nói ra!
Mượn hương gửi gió, mượn hoa gửi lời
Mượn câu thơ giữa dòng đời
Cuối thu cõng nắng nói lời yêu thương
Sao em nỡ lánh mặt nhau
Để trăng đêm ấy đổi màu đỏ hoe
Trách chi khế ngọt đầu hè
Bỗng chua mấy vụ chiêm khê thuở nào
Cha đi, đi mãi không về
Bao đêm lạnh Mẹ tái tê cõi lòng
Nương nhờ cửa Phật mênh mông
Thời gian chắp mảnh trăng lòng cô liêu
Cái duyên cái số của trời
Nhẹ nhàng, tươi tắn là người mình quen
Tìm đâu nỗi nhớ vừa quên
Điệu đàng là lạ, chông chênh chiều tà
Dịu dàng ánh mắt mùa thu
Đa mang từ độ lời ru chưa chồng
Mắt ai đen hạt nhãn lồng
Đoan trang thục nữ tơ hồng đương xanh
Nửa đêm thức giấc quờ tay
Thấy giường trống trải mới hay một mình
Thấy trăng sao thật vô tình
Chỉ mong mau sáng bình minh đến rồi
rây men ủ chén cơm chờ
đợi nồng giọt rượu
vật vờ miền em
Chợ chiều không thấy chị đâu
Cái tôm con cá mớ trầu ngẩn ngơ
Nhà chị cánh cửa khép hờ
Đôi dép để ngỏ đang chờ bước ai!
Cũng là những hạt mưa sa
Mà bao cung bậc làm ta yếu lòng
Mưa phùn ướt áo lâm thâm
Thương cha ngày ấy ướt đầm ruộng sâu.