Thứ năm, 17/09/2026,

Gỡ tóc (Thu Hằng)  (13/12/2008)
Em ngồi hong mái tóc mây Gỡ từng sợi một Gỡ ngày tháng qua Sợi này óng chuốt, nuột nà Hương thơm tự buổi xanh xa ướp vào
Vội và gởi (Võ Bá)  (13/12/2008)
Nửa phần muốn được đổi thay Nửa phần lại sợ vơi đầy... như sông Gởi em trân trọng đóa hồng Ơn sâu nghĩa nặng gởi công sinh thành Tin yêu gởi chị, gởi anh
Tự bao giờ áo bà ba Đi vào câu hát dân ca quê mình Em xinh - cái dáng càng xinh Áo bà ba nữa cho tình thêm say Hết tiền thiếu gạo đi vay
Ngày xưa phên mỏng, dậu thưa Tôi vừa đến bến, em vừa qua sông Em đi gầy rạc vườn hồng Tôi về gió bấc, mưa đông ngợp trời Mưa chi hoài vậy mưa ơi
Tết cha, tết mẹ, tết đời... Tết thầy, tết thợ... tết lời gió bay... Tết trao quà, tết cầm tay, Tết cười lúng liếng, tết hay dỗi hờn... Tết tìm lẽ thiệt – điều hơn,
Ngày em giã biệt Thu Bồn Bốn bề gió thổi dập dồn mặt song Có người ghé bến buốt lòng Hỏi cùng vô tận còn không hẹn hò? Ngày em rời bến xuôi đò
Tôi về chân bám đất nâu trời đem mây xuống hun sâu cánh đồng mắt quê úp mặt vào long nghe rơm rạ cũng xót nồng bàn chân Bao năm chạm một nỗi mừng
Chẳng đi cũng hết một ngày Cuối trời lại trắng mây bay ngập ngừng Mải mê tìm thứ vô cùng Để em ở lại phơi lưng giữa đồng Cứ lo cái có cái không
Đây là thị trường tự do thả tung ý tưởng sao cho hợp vần chớ đắn đo đừng phân vân cứ thuê tiếp thị phân trần thơ hay mông lung mặc sức đặt bày tán ra cho hết ý này lời kia
Ngồi buồn thả mấy vần thơ Câu dài, câu ngắn bơ vơ cõi lòng Thả đêm vào giữa mênh mông Thả ngày vào giữa chênh chông nắng vàng Thả tôi vào với mây ngàn
Xanh chiều Đà Lạt mùa khô Chẳng ở đâu, chẳng bao giờ xanh hơn Thông xanh rờn, cỏ xanh rờn Sương ôm khói Thác, gió mơn thung Tình Bờ hồ xanh, sóng nước xanh
Xuân về khẽ chạm làn môi Áo sương lãng đãng, buông lơi vai trần Mưa như bụi Ngọc trong ngần Vườn xưa Đào nở, trước sân Mai Vàng.
Trước tiên Trước Trang [1189 ,1190 ,1191 ,1192 ,1193 ,1194 ,1195 ,1196 ,1197 ,1198, 1199 ,1200 ] Tiếp  Cuối cùng