Thứ tư, 18/03/2026,

Ngước nhìn trăng sáng giữa trời Than thầm một tiếng, hỡi ôi đêm buồn! Tiếng thơ quạnh quẽ trong hồn Chỉ nghe có khúc trầm buồn đàn ai Sương buông ướt đẫm hai vai
Giếng làng tắm mát bao đời Tiếng ai văng vẳng buông lời hát ru Dịu êm làn nước mùa thu Ngân nga, tha thiết, lời ru ngọt ngào Giếng khơi tắm mát thuở nào
Tháng mười lỡ hẹn mấy phen Nhân gian tục luỵ hay Em dại khờ? Bùa yêu thả giữa cơn mơ Một nhành hoa tím, một chờ, một xa... Một tâm tình của hôm qua
Câu thơ lục bát như đùa Người đem theo tiếng chuông chùa mà đi Cõi mênh mông chẳng còn gì Mải tìm câu hát có khi quên rồi Người về mây trắng nhẹ trôi
Thơ ca vời vợi cất lên Lời hay chất ngất đầy trên mộ mình Bao nhiêu cái đẹp cái xinh Thế gian nhịn nhạt để mình tôi mang Họ thương mộ tôi khô khan
Còn đây góc nhỏ này chăng? Và đây nữa tán bằng lăng tím nhòa Ngủ mê trong giấc mơ hoa Một mình anh, bóng đổ nhòa dưới mưa Anh về tìm lại chút xưa
Ngồi trong đám cưới dòm quanh Thấy o váy ngắn thấy anh tóc xù Thấy mình mặt mũi ngu ngu Thấy bia thì uống, lu bù cho vui Thấy người chạy tới chạy lui
Bao nhiêu người đẹp đi rồi Chiều nay biển lạnh, vắng người, không em Sóng chừng như hết dịu êm Mưa chừng như cũng ướt thêm phố phường Chẳng còn đâu những dễ thương
Ra sân ngắm lớp sương rơi Xoè đôi tay giữa bầu trời em xin Em xin sắc tím bìm bìm Thức hồn lưu lạc đắm chìm mộng xưa Em xin vị ngọt trái dừa
Tựa đầu vào nỗi lặng câm Gió phiền muộn chẳng thèm cầm tóc em Bờ môi tuột xuống cõi tìm Sông xa xăm quá mấy miền khát khao. Yêu em từ thủa say trầu
Gánh sen để trước sân chùa Váy đụp bốn mùa chị bán chợ xa Chiếu chèo vướng bận lời ca Trai làng xuôi gió giờ ra thị thành
Chiều chiều gậy dắt mẹ đi Lưng còng đổ bóng vân vi vui buồn Lá run tay nhặt gió vườn Cành củi khô cũng chẳng nhường mẹ tôi Chín tư nào đã nghỉ ngơi
Trước tiên Trước Trang [1189 ,1190, 1191 ,1192 ,1193 ,1194 ,1195 ,1196 ,1197 ,1198 ,1199 ,1200 ] Tiếp  Cuối cùng