Bao mùa nắng với mùa mưa
Có còn không chút quê mùa nguyên trinh?
Có người con gái thật xinh
Ngồi bên triền cỏ lặng thinh đợi chờ
Xa xôi một bóng con đò
Thuyền đi có nhờ bến bờ
Mẹ đi… nhớ mẹ bao giờ cho nguôi…
Mẹ ơi! Sáu mươi năm trôi
Sáu mươi năm, nước mắt rơi bao lần…
Sáu mươi năm sống tảo tần
Thương con mẹ để lần lần xuân qua
Mắt người nghiêng xuống nỗi buồn
chiều dồn thành lửa, đêm dồn thành than
Không! Không quyết chẳng mơ màng
ta về nhặt ánh trăng vàng mình ta
Người từ một cõi trời xa
Ngước nhìn trăng sáng giữa trời
Than thầm một tiếng, hỡi ôi đêm buồn!
Tiếng thơ quạnh quẽ trong hồn
Chỉ nghe có khúc trầm buồn đàn ai
Sương buông ướt đẫm hai vai