Khi yêu ta cháy hết mình
Sau rồi mới hiểu cuộc tình thành tro
Khi yêu quét sạch âu lo
Sau rồi mới hiểu ta… cho hết mình
Khi yêu cháy bất thình lình
Sau rồi mới hiểu cuộc tình thành than
Một mình đứng ở đồi thông
Chiều buông nắng xuống bâng khuâng nhạt nhòa
Thản nhiên thông đứng chẳng lo
Mặc cho cơn gió làm trò vi vu…
Thông cao lạc với sương mù
Còn ta lạc giữa phù du kiếp người
Ngỡ là đùa cợt, mưa mau
Ngỡ là tâm sự… ngờ đâu phải lòng
Sợ mình thêm nữa thành không
Chắc chi em đã quên chồng nhớ tôi!
Bây giờ sóng nước êm trôi
Sông em bên lở, bên bồi đau tôi
Em ơi xứ Huế quê mình
Bao năm “Nhã nhạc” cung đình còn đây
Bây chừ ta hãy so dây
Tình tang bắt nhịp đong đầy thủy chung.
Em ơi em có chịu không?
Để anh mở lối Hoàng cung hẹn thề
Mai sau về phía bên tê
Nương nhờ Thiên Mụ trọn bề nhân duyên.
3. Bể ngày ai tát mà vơi
dòng đời chốc đã lạt hơi ấm nồng.
4. Hoa thơm tàn rụng vẫn thơm
cỗi cằn đặt trước giá gương ích gì.
5. Đất còn trẻ, đất đã già
Ai như ta trẻ, ai già như ta?
Đi từ quê mẹ yêu thương
Bước chân người lính dặm trường xông pha
Đặt lên núi hiểm rừng già
Mang tầm lịch sử vượt qua đồng bằng
Phố phường, miền biển. Tháng năm
Làm nên chiến thắng, gieo mầm thương yêu
Ngày về Mẹ hỏi em đâu
Tôi đành nói dối: về sau con mà!
Mẹ đang ốm, sợ chẳng qua
Cứ định nói thật… cả nhà lại can
Trước giờ tắt lửa trần gian
Mẹ leo lét đợi... em đang sắp về
Rủ nhau đi nướng mặt trời
Trở về run rẩy ngồi cời bếp than
Ai đem tiếng hát sang ngang
Đàn tôi lạc phím lang thang cõi tình
Yêu nhau cũng phải để dành
Chỉ hoang một chút là thành trắng tay
Đau lòng con lắm Ba ơi!
Xa xôi chẳng kịp nữa rồi: Gặp Ba.
Quãng đường càng lúc càng xa
Lệ tuôn mà chẳng thốt ra được lời.
Sông đầy sao nước chẳng trôi
Đường về cách trở, xa xôi, gập ghềnh…