Thứ sáu, 26/06/2026,


Giọng nói của em (Bùi Chí Vinh) (01/05/2012) 

 

GIỌNG NÓI CỦA EM

   Bùi Chí Vinh

Con mắt, cái miệng biết cười
Cho nên giọng nói, trời ơi! Dịu dàng
Phải rằng tình Bắc duyên Nam
Mà nghe có tiếng hò khoan trữ tình

Phải rằng quan họ Bắc Ninh
Mà nghe như thể rập rình Hội Lim
Phải rằng con mắt lim dim
Mà nghe có tiếng ai tìm trống cơm

Giọng em như quạt mo thơm
Còn anh giống hệt thằng bờm ngẩn ngơ
Anh cầm chiếc quạt mà mơ
Run tay viết một bài thơ nhói lòng

Tiếng em hay tiếng biển Đông
Mà nghe như tiếng tơ đồng hòa âm
Giọng em dù rất thì thầm
Mà nghe như bốn ngàn năm vỡ òa

Tiếng em, tiếng mẹ cha ta
Nên quê hương mãi đậm đà cháu con
Mai này nước chảy đá mòn
Riêng em, giọng nói vẫn còn ru anh.
B.C.V

 
______________
Nhà thơ Bùi Chí Vinh
HV Hội Nhà văn TP.Hồ Chí Minh

ĐT:0903 729 612
E-mail: buichivinh_nt@yahoo.com

  Mời các Tác giả tham gia Ban Biên tập
và Đại diện Vùng miền của lucbat.com

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  GO BONG - khoahv4@gmai.com - 0983621909 - 72, Lý Nam Đế , Nha Trang  (Ngày 02/05/2012 11:44:49)

DẠ EM NGHE...
Tặng Thúy

Ở quê anh gọi bèo tây,
Sao quê em gọi là cây lục bình?
Cũng màu hoa tím xinh xinh,
Điểm vàng chút nhụy, lòng anh sững sờ!
Một loài cây, một đời hoa,
Chi hai tên gọi cho ta ngại ngùng!
Từ Hồ, 1972 – 1973

Khi hoang thú quay về rừng núi cũ,
Dấu chân xưa hóa thạch của mình đâu?
Màu thời gian tích tụ– Đá Vọng Phu!
Lâng lâng tiếng ve sầu lăn trên phố …

Dạ, em nghe!
Lời thương lan trong gió
Bóng hình quen quấn quýt ở đâu đây
Mái tóc thề trong lớp cứ bay bay
Vương vấn, vấn vương… thân thiết!

Dạ, em nghe …
Lời xanh trong sắc biếc
Hàng me ơi, ríu rít tiếng chim kêu
Sài gòn ơi, không thể nói thành câu!
Bỡi che khuất màu thời gian lãng đãng…
Bỡi tơ tưởng muôn năm là tơ tưởng!
Hạnh phúc vuột bay,
Hạnh phúc bỗng quay về…!

Dạ Em nghe,
Lời ấy cứ như thơ
Làm ngơ ngẩn, nắng vàng giăng óng ả
Làm lạc bước người viễn du quá khứ
Đi tìm chốn xưa: Thuở ấy- Bây giờ!
Biết khi nào mới về tới… ngày xưa,
Ở nơi đó, có ngọt ngào nắng ấm.
Trong gía buốt, hoa lục bình biếc tím
Lún đồng tiền rất đẹp… tựa như mơ!
Nơi ngôi trường bên Ao cá, nên thơ
Với Mễ Hạ-Từ Hồ- Mễ Thượng…
Với trang sách loáng ánh trăng,
Tình yêu e ấp đến…
Vẫn biết ở chiến trường, lửa cháy đỏ Quê hương!

Dạ em nghe…
Chiều Sài Gòn…
Nắng rực đỏ ngoài hiên…

Sài gòn, 13/ 9/ 2005
GO BONG Hồ Văn Khoa

Các bài khác: