VƯỜN XƯA BÓNG NGOẠI
Trương Văn Lực
Con mồ côi mẹ trong nôi
Ngoại thương ruột đứt rụng rời… cưu mang
Tuổi già “con mọn” đa đoan
Cực nuôi, khổ dạy… tháng, năm một mình…
Đau mất con phải lặng thinh
Nén lòng nuốt lệ tim mình quặn đau
Ngoại mong con được lớn mau,
Được vui, đừng vướng nỗi đau lạc loài…
Thắp hương mẹ - ngoại xa xôi
Mâm cơm nóng hổi vái người tóc xanh
Ngoại buồn – Ai tạo chiến tranh…!?
Để con xa mẹ, để cành xa cây…
Cúng rồi ngoại đi một hơi
Ra vườn ngồi khóc run vai, nát lòng…
“Có sao không?” Ngoại bảo “Không!
Chỉ buồn, khóc chút cho lòng… bớt đau…”
Dành vui nuôi cháu lớn mau
Ngoại ơi! Đã mấy lượt đau nén lòng?!
Vườn nhà cho đến rạch, sông…
Thấm bao nước mắt – tấm lòng ngoại tôi?!
Con nên thân. Ngoại xa rồi
Bôn ba khắp chốn, muôn nơi vẫy vùng…
Chiều về nhớ ngoại bâng khuâng
Vườn xưa bóng ngoại vai run… chập chờn…!!
T.V.L
__________________
Tác giả: Trương Văn Lực
Ấp Thừa Lợi. Thừa Đức. Bình Đại. Bến Tre
Điện thoại: 0937 30 35 36