Thứ sáu, 26/06/2026,


Khóc chị (Nguyễn Trọng Liên) (08/04/2012) 

KHÓC CHỊ

Nguyễn Trọng Liên

Thế là chị đã đi rồi
Chị đi để lại anh tôi một mình
Trời cao lẻ một cánh chim
Sương sa đầu bến, mây chìm cuối thung
Một mình với những đứa con
Với lao thao gió, với cồn cào thương
Với nghèn nghẹn nỗi đêm trường
Câu kinh thì khóc, nén hương thì tàn.

Còn ai cùng để lo toan
Còn ai nữa để sẩy sàng niềm vui?
Còn ai gom những tiếng cười
Thả ra trong gió cho đời đẹp hơn?
Chỉ còn một ngữ đàn ông
Anh tôi khép cánh mà hong nỗi buồn.

Chị về với núi với sông
Đất làng đây. Chị nhớ không? Đất làng!
Vẫn con cò trắng chao ngang
Vẫn đàn két trốn đông sang lạnh mùa…

Thùng! Thùng!
Hạ huyệt.
Trời mưa.
Anh tôi lệ đổ trắng trưa sang chiều!

14/11/2011 (19- 10Tân Mão)
T.T.L

________________
Tác giả Nguyễn Trọng Liên, ĐT: 0904130465
Hội viên Hội VHNT Thanh Hóa
Email: nguyentronglien2000@yahoo.com

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Đỗ lương Điền - luongdien686@yahoo.com.vn - 0983410548 - 7/246Đường Xuân ĐỉnhTừ liêm Ha nội  (Ngày 08/04/2012 22:17:36)


Phúc bất trùng lai họa vô đơn trí.Tác giả đã phác họa cảnh đau xót khi mất chi.Chia sẻ cùng tác giả và nhũng người dân biển đã mất đi trụ cột của gia đình .Xin đồng cảm bằng bài

N Ỗ I Đ A U

Biển xanh rình rập mênh mông
Anh tôi mãi mãi sẽ không trở về
Nỗi đau chìm đắm nặng nề
Biển khơi cướp mất lối về anh tôi
Chị tôi giờ sống lẻ loi
Các con bỗng phải mồ côi cha mình
Lặng thinh,chị vẫn lặng thinh
Biển đầy nước mắt của mình chị dâng
Ngày ngày thơ thẩn ngóng trông
Xác anh biển cả mênh mông khó tìm
Nỗi đau vò nát con tim
Chị cố gượng dậy để tìm chút may
Bát hương thắp suốt đêm ngày
Chị ngồi chỉ biết chắp tay cầu trời
Xin trời phụ hộ cháu tôi
Mong cho các cháu thành người mai sau
Nỗi đau nén xuống nỗi đau
Cả làng Biển vẫn bảo nhau gồng mình

Lương Điền HV CLB THƠ VN

Các bài khác: