 Đặng Hữu Lượng - huuluongdang @ Yahoo.com - 0313751378 - Số 9 A7 Vạn mỹ Ngô quyền Hải phòng
(Ngày 15/04/2012 16:12:31)
HAI BUỒN THÀNH VUI !
Thân gửi bạn Nguyễn thị Hồng
Có ai muốn góp nỗi buồn
Tôi xin góp một nỗi buồn - Thành vui !
Nếu Ai thành ý Xin mời
Nhờ trang lục bát gửi lời giúp cho !
Hai buồn lại hóa thành vui
Một buồn ta chụi suốt đời - cực thay !!! ...
Rắt mong gặp lại gần đây ! ..!..
15.4.2012
Bởi chưng :
Toán học : ( - ) X ( - ) = ( + ) > Hệ quả :>
Cuộc đời ; ( Buồn ) X ( buồn ) = ( Vui ) !
Hai buồn góp lại thành vui là vì thế > chúc bạn vui
Thanh đat , Hẹn gặp lại !
 đỗ thành nguyên - dothanhnguyen6868@yahoo.com.vn - 0984658668 - 22 dg 4 -trung tu-nam binh-tp ninh binh
(Ngày 09/04/2012 14:26:29)
minh đọc bài thơ của bạn thấy tâm trạng của bạn như có nỗi buồn muốn có ai đó cảm thông với mình ,mình rất thích những bài thơ mang những tâm trạng cô đơn mong môt ngày nào đó người mình yêu sẽ quay về mái ấm gđ?
thương ai đêm khóc một mình
ôm trăn.úp mặt.năm dọc,nằm ngang
ngoài trời thoang thoảng hoa cau
cau đau một nỗi ,trâu đâu không về...?
 dothanhnguyen6868@yahoo.com.vn - dothanhnguyen6868@yahoo.com.vn - 0984658668 - 22 dg 4 -trung tu-nam binh-tp ninh binh
(Ngày 09/04/2012 14:03:04)
Minh đọc bài thơ của bạn thấy tâm trạng của bạn như có nỗi buồn muốn có ai đó cảm thông với mình ,mình rất thích những bài thơ mang những tâm trạng cô đơn mong môt ngày nào đó người mình yêu sẽ quay về mái ấm gđ.
 hoàng văn luận - hoangthaochi87@yahoo.com.vn - 0946370099 - 108 phan văn trường,tp Huế
(Ngày 07/04/2012 17:43:40)
Tác giả :BUỒN NÀY BIẾT TỎ CÙNG AI...thân mến!
Tôi đã đọc bài thơ của chị hôm mồng 4 tháng 4, bài thơ để lại cho tôi một ấn tường thật khó diễn tả.Tôi muốn viết đôi dòng cảm nhận của tôi gửi cho chị ngay sau khi đọc. Nhưng thời gian không chiều tôi. Hôm nay tôi mới có thời gian để viết cho chị.
Đọc qua những chia sẻ của các thi hữu tôi thấy tất cả đều chung một tình cảm như tôi.Họ đã bị bài thơ của chị RUNG LẮC thật mạnh. Tôi hơi chùng tay khi đọc những cảm nhận của họ. Nhưng nỗi niềm chan chứa trong bài thơ cứ giục tôi phải viết. Thôi vậy, chị và các thi hữu cứ cho tôi viết mấy dòng nghe.
Thực lòng, tôi hy vọng chị không phải là nhân vật "EM"trong bài thơ. Chắc chị chỉ viết từ những cảm nhận từ xung quanh mình mà thôi, phải không?
Tình yêu thương đến vô hạn, và sự nhẫn nhịn đến vô cùng của nhân vật trữ tình trong bài thơ cứ ám ảnh tôi suốt mấy ngày đi công tác. Tôi cứ tự hỏi:Liệu có còn một người phụ nữ với tấm lòng vị tha mênh mông như thế không? Liệu những chiều lang thang của tôi với bạn bè có làm cho vợ tôi hóa VỌNG PHU như trong bài thơ không?
Đưa hình ảnh hòn Vọng phu vào bài thơ là một ý tuyệt hay . Ngày xưa những người chồng giong buồm ra khơi đánh cá mưu sinh cho gia đình, hoặc lên ngựa ra chiến trường hiến cả máu xương để giữ gìn sự vẹn nguyên của sông núi...họ vĩnh viễn không trở về vì thảm họa thiên tai và vì mũi tên ,hòn đạn của quân thù, để người vợ hiền chờ mong mỏi mòn mà hóa đá.
Còn bây giờ có những người đàn ông phiêu bồng với những mối tình ngoài vợ...để biến người vợ hóa VỌNG PHU ngay giữa nhà mình.Người vợ tuy biết rất rõ lí do vắng nhà của chồng nhưng bởi tình yêu thương trong tim chị quá lớn đến độ chị không còn hờn ghen mà chỉ còn buồn than cho số phận và mong manh một niềm tin vào sự tỉnh ngộ của người đàn ông mà chị yêu thương còn hơn cả chính mình.
Cái lạ của bài thơ chính là ở chỗ này: Người vợ không ghen khi chồng mình ngoại tình.
Chỉ có khổ thơ đầu tiên, người đọc cảm nhận được một chút hờn giận trách oán : Không chung mái ấm cho đành
Ai hay em đã trở thành Vọng Phu.
Hai từ : Cho đành ... rất nhẹ mà rất sâu.
Khổ thơ thứ ba : Buồn rơi nức nở vào thơ
Trăng bên mây có bơ vơ nỗi đời
Sẻ vào đâu để cho vơi
Tủi buồn ,cay đắng ,lở bồi sớm khuya
Là những dòng THƠ nhất trong bài.Nỗi buồn đã dâng tràn ngập tâm hồn, không có biển sầu, bể khổ nào chứa cho hết.Đến THƠ cũng buồn thương nức nở,cũng đẫm lệ đắng cay.
Đọc đến đây, tôi cứ ngỡ như tất cả đã sụp xuống trong nước mắt. Nhưng thật không ngờ :Thì thào tiếng gió ngoài kia
Mà em cứ ngỡ,ô kìa bước anh
Hai từ : Ô kìa... là tiếng reo ngân vang trong tâm hồn chị ở cung bậc cao nhất của tình cảm.Mọi sự sầu bi trong khoảnh khắc vụt tan biến. Mặt trời chợt hiện ra chói lọi trong tâm tưởng chị:
Ô KÌA BƯỚC ANH....
Nhưng chỉ là bẩy sắc cầu vồng huyền ảo sau mưa mà thôi. Aỏ vọng chợt đến rồi chợt đi. Trả lại cho chị nỗi cô đơn cố hữu,nhức nhối đến khôn cùng : Anh ơi mãi thế sao đành...
Cảm ơn tác giả đã viết tặng chúng tôi một bài thơ rất hay và riêng với tôi thì ngoài hay ra nó còn rất đặc biệt.
Tôi chỉ có một chút đề nghị nho nhỏ( rất nho nhỏ thôi )
Ở hai câu : Vén màn thương gió mùa thu
Màn không, gường trống lời ru võ vàng
Mấy từ : Màn không, giường trống... Nó cứ gục tôi nghĩ đến khẩu hiệu : Vườn không, nhà trống...trong kháng chiến chống Pháp ấy. Nếu được viết khác đi chắc khổ này sẽ THƠ hơn. ( Đây chỉ là thiển ý của tôi thôi, tác giả đừng quá bận tâm nhé.
Kết cho bài viết tôi chân thành chúc Tác giả Nguyễn Thị Hồng luôn vui, hạnh phúc. Mong lại được đọc những thi phẩm thiệt hay của chị
HOÀNG VĂN LUẬN
 Nguyễn Thị Hồng - maithuyduong75@yahoo.com - 0916806346 - TP Ninh Bình
(Ngày 06/04/2012 23:08:09)
Nguyễn Thị Hồng xin kính chào các cô chú, các anh chị và các bạn!
H rất cảm động khi tâm trạng Buồn...của H được mọi người đón nhận, hiểu, cảm thông và chia sẻ qua những lời tâm sự, những thi họa nối vần rất sâu sắc.
Cảm ơn BBT Lucbat.com đã bắc nhịp cầu giúp H được giãi bày lòng mình cùng mọi người!
Thật tuyệt vời khi giờ đây, ngoài công việc H đã có thêm niềm vui mới đó là: Thơ. Cuộc sống thật ý nghĩa!
H xin chân thành cảm ơn và xin chúc BBT, chúc mọi người luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và có nhiều tác phẩm thơ hay!
N.T.H
 trương thị Ngấn - truongthingan1058@gmail.com - o932256898 - Hải phòng
(Ngày 06/04/2012 11:23:51)
Không chung mái ấm cho đành
Ai hay em đã trở thành vọng phu
Câu thơ hay quá. Mình cũng đã đôi lần có tâm sự như thế nhưng mình chỉ viết được đôi câu thế này. Chia sẻ cùng HỒNG nhé
Bữa nay anh ăn cơm nhà
Chỉ là rau mắm, thế mà khen ngon...
Ra ngoài bóng nhoáng xe con
Cao lâu tửu quán anh còn thiếu chi
Cặp kè thư ký cùng đi
Gỉ... gì... gi!!!nữa...thôi thì cho xong
TTN
 ĐINH THƯỜNG - thuonghuyen858@yahoo.com.vn - 0912.242.998 - Hải Phòng
(Ngày 05/04/2012 23:17:30)
Chia sẻ cùng tác giả:
"Thất tình vẫn viết cao tay"
Ngẫm ra mới biết buồn hay tự tình
Câu thơ ngữ nghĩa hiện sinh
Vọng Phu... nữ sĩ Ninh Bình... Sao đang?
 Bùi Xuân Phượng - buixuanphuong09@yahoo.com.vn - 0320.3547.940 - Bình Phiên-Ngọc Liên - Cẩm Giàng - Hải Dương
(Ngày 05/04/2012 21:40:39)
Tiếp vần với T/G Nguyễn Thị Hồng
(Anh ơi, mãi thế sao đành?)
Em ơi! Cứ gọi tên anh thật nhiều
Lời thương thắp lửa tim yêu
Cho hồng sắc nhớ, cho nhiều mộng mơ!
Dạt dào sóng mãi hôn bờ
Viết lên bãi cát bài thơ trữ tình.
Em ơi! Mãi gọi tên anh!
Để cho vạn vật biến thành hư vô.
Để cho muôn lớp sóng xô
Ngàn năm cứ mãi hôn bờ...khát khao!!!
BXP
 Nguyễn Thanh Tuyên - bsnguyenthanhtuyen@gmail.com - 0989094933 - Hải Phòng
(Ngày 05/04/2012 16:29:51)
"...mãi thế..." không chỉ một đêm!
Kết bài kín kẽ cài thêm từ này
Thất tình vẫn viết cao tay
Vọng Phu xuống núi vì say thơ tình
Lạng sơn ?
- Không !
- Ở Ninh Binh...
NTT- HP
 Trương văn Lực - Controi58@yahoo.com - 0937303536 - Ấp Thừa Lợi, xã Thừa Đức, Bình Đại, Bến Tre
(Ngày 05/04/2012 12:49:18)
Đọc “BUỒN NẦY BIẾT NGÕ CÙNG AI?” của Hồng – Thơ hay và xúc động quá. Tình, tứ, ngôn từ … từ bài thơ có một cái gì đó rưng rưng khiến ta cũng luống ngậm ngùi. Sẵn chữ, tứ, tình… của Hồng, ta xin tạm ghép thành vần, chỉ mong phần nào chia sẻ:
TA ĐÃ NGHE
Ta đã nghe – em – lời than
Giữa đêm đau buốt nhân gian bẽ bàng
Buồn trời chi – kiếp đa đoan
Để câu thơ khóc – lời than gieo vần…
Mơ chi cho giấc võ vàng
Để khi mành vén – buốt tràn - không anh!!
Vơi, đầy… ai hiểu ngọn ngành?
Mây, trăng … ơi hỡi… lòng thành đậu, bay…!?
Vào ngồi, ra đứng … vì ai ?
Trách ai, ai trách … ai hay, ai chờ!?
Nức nở buồn, tội câu thơ
Trăng trong mây... vẫn thẩn thờ… ai hay!?
Thức , chờ… chi? Trắng đêm dày
Sẻ chia chưa ngõ mảy may tỏ tường
Có thương cứ bảo là thương
Hờn chi xa, nhớ… mới tường – thiếu … trông!!!
TVL
 Hoàng Xuân Đổng - hxdong44@yahoo,com - o1246310545 - 31/8 đỗ Hành P Đông Sơ TPTH
(Ngày 05/04/2012 11:43:32)
Có gì xa vắng một đêm
Mà tim em đã rung lên nhịp buồn
Trông chồng vào lúc đêm buông
Dỗi hờn mây gió sầu vương thêm dài
Mong đêm cho chóng sang ngày
Cuộc vui sẽ cạn hết say là về
Bên nhau đã nặng câu thề
Sao em lại cứ nghĩ bề gió trăng
Chẳng cần đâu hỏi chị hằng
Gặp tìm đối tác làm ăn đấy mà
Nghĩ gần sao chẳng nghĩ xa
Đường sông xe chạy hay là không may
Mấy câu gửi đến em đây
Buồn làm chi để hao gầy sắc hoa
HXĐ
 Phạm Huy Đãng - huydang41bg@gmail.com - 0906273456 - Số nhà 10 ngõ 478 Đường Xương Giang - Bắc Giang
(Ngày 05/04/2012 11:25:36)
..."Vén mành thương gió mùa thu
Màn không, giường trống, lời ru võ vàng.
Số Trời, chịu kiếp đa đoan
Về thôi anh, kẻo bẽ bàng giấc mơ...."
Mùa thu trăng lạnh sương mờ
Lá vàng đã rụng còn về được sao
Chúc tác giả hạnh phúc.
 Nguyễn Thanh Tùng - tungthanh1951@gmail.com - 05113954151 - Đà Nẵng
(Ngày 05/04/2012 5:45:05)
BAO ĐÊM
********
Nếu ai tác can biển đông
Thì anh nhất quyết sẽ không trở về
Nếu ai nuốt đươc lời thề
Thì anh cũng sẽ không về với em.
Biết rồi em thử đoán xem
Ở trong gió ý bao đêm - anh về?
NTT
 Nguyễn Tiến Bình - tienbinh_nguyen@yahoo.com.vn - 01686711077 - Số 111 , A6 , phố 8-3 , Hà Nội
(Ngày 04/04/2012 23:47:39)
Thực lòng-thắm nghĩa-thắm tình
Câu-vần uyển chuyển...Giật mình, vì...hay
Đã lâu,gặp được thơ này
Chẳng là anh, cũng bị say đắm lòng!
 Kiều Huệ - kieuhue_2007@yahoo.com.vn - 0907160178 - Tân Bình _ HCM
(Ngày 04/04/2012 22:39:04)
KH xin chia sẻ với Nguyễn Thị Hồng
Chúc bạn luôn có sức khỏe và niềm vui .
THƯƠNG PHẬN
Anh đi chẳng hẹn ngày về
Em thầm đếm đợi lê thê từng ngày
Biết ai tâm sự vơi đầy
Cô đơn quạnh quẽ tháng ngày xa nhau
Gió thu se sắt niềm đau
Trăng khuya thao thức mắt sâu đợi chờ
Đêm nghe ếch nhái xa bờ
Ềnh ang, ộp ộp hoang sơ ngậm ngùi
Nỉ non tiếng dế không vui
Biết ai chia sẻ ngọt bùi đêm nay
Buông lơi thèm một vòng tay
Sao người đi mãi không quay trở về
Lòng em thương nhớ tràn trề
Biết ai ngỏ nỗi tái tê ngập hồn
 Trần Minh Thắng - lovestorm20062006@yahoo.com.vn - 0916806346 - thủ đô Hà nội
(Ngày 04/04/2012 22:08:23)
Bài thơ sáng tác rất hay, đọc làm người ta xúc động. Cảm ơn tác giả đã đăng !
 Đỗ lương Điền - luongdien686@yahoo.com.vn - 0983410548 - 7/246Đường Xuân ĐỉnhTừ liêm Ha nội
(Ngày 04/04/2012 21:51:47)
Khắc khoải chờ mong đêm khuya thanh vắng thấy được
Thì thào tiếng gió ngoài kia! Mà em cứ nghĩ ,ô kìa bước anh.Sự khát khao chờ đợi. Bài thơ hay quá >Xin phép tác giả được nối vần
"ANH ƠI MÃI THẾ SAO ĐÀNH"
Để em thức suốt năm canh đợi chờ
Sao anh rõ thật hững hờ
Em gói buồn tẻ vào thơ hết rồi
Nửa chăn ,nửa chiếu chơi vơi
Cùng vầng trăng ở trên trời đợi anh
Thì thào tiếng gió ngoài mành
Phòng không em vẫn trở thành đơn côi
Anh ơi 'anh ở đâu rồi
Thương em anh hãy vào ngồi với em
..................
Chợt bừng tỉnh giấc mơ đêm
Thôi đành em vẫn mình em -Thôi đành
Lương Điền HV CLB THƠ VN
 Đào Phong Lưu - dphongluu@yahoo.com - 0241 3734243/0913849 - Nhà máy gang cầu Thiên Phát, Bắc Ninh
(Ngày 04/04/2012 21:49:58)
TÔI MUA NỖI BUỒN
Tôi đang vui quá, thiếu buồn
Ai thừa buồn tủi, bán luôn tôi nào!
Mua buồn tôi trả giá cao
Mang về tôi nấu, tôi xào, tôi rang.
Cho “lời ru” hết “võ vàng”
Cho người khỏi “kiếp đa đoan”, “bẽ bàng”.
Cho mơ những giấc mơ vàng,
Khỏi vọng phu, sẽ có chàng kề bên.
Phố khuya hết lạnh sương đêm
Không còn phải đứng bên thềm ngóng ai…
Nào xin mở hàng sớm mai,
Thuận mua vừa bán, ép nài thì thôi.
Ai buồn bán cả cho tôi!
ĐPL
 Hồ Đình Bắc - hodinhbac@gmail.com - 0912280375 - Thành phố Vũng Tàu Tỉnh BRVT
(Ngày 04/04/2012 21:34:12)
Chắc nỗi buồn của những người con gái phải chờ đợi người yêu, họ mỏi mòn năm tháng, kìm nén mãi rồi cũng phải thốt lên:"Về thôi anh, kẻo bẽ bàng giấc mơ." Để mong ngóng để đợi chờ, chỉ nghe tiếng gió thoảng qua cũng tưởng bước chân anh về.
Tôi chia sẻ nỗi buồn này với tác giả, xin hoạ bài thơ :
CHO TÔI BUỒN VỚI.
Anh xa đã mấy năm RỒI
Để em ra đứng vào ngồi vì ANH
Bảo rằng thôi nhớ sao ĐÀNH
Biết xa như thế em thành vọng PHU
Ngoảnh đi ngoảnh lại mấy THU
Heo may mấy đợt cây khô lá VÀNG
Hình như số phận đa ĐOAN
Anh xa đành để nhỡ nhàng ước MƠ
Đêm mong ngóng, ngày thẩn THƠ
Ít cười ít nói làm ngơ với ĐỜI
Buồn quăng đi mãi chẳng VƠI
Nhớ thì chồng chất rối bời sớm KHUYA
Gió thì thầm gió ngoài KIA
Tưởng anh chợt gọi..Ô kìa..không...ANH
Anh đi mãi thế sao ĐÀNH
(NGUYỄN THỊ HỒNG ĐỢI CHO ANH ĐỢI CÙNG)
HỒ ĐÌNH BẮC
|