Thứ năm, 25/06/2026,


Thương người hóa đá (Đào Vinh) (27/12/2011) 

THƯƠNG NGƯỜI HÓA ĐÁ


Đào Vinh


Người xưa hóa đá chờ chồng
Dãi dầu mưa nắng rét đông vẫn chờ
Bao nhiêu giấy mực làm thơ
Thương nàng Tô Thị bơ vơ cõi lòng
Sông thời khi đục, khi trong
Nàng ơi! Sao vẫn ngược dòng đợi ai?
Áo sờn mưa ướt đôi vai
Đêm khuya sương lạnh ngày dài nhớ nhung
Trời đông băng giá lạnh lùng
Sống trong chờ đợi tận cùng nỗi đau
Thơ buồn viết chẳng thành câu
Thương người hóa đá nhuốm màu thời gian


1/12/2011
Đào Vinh

_________________
Đạo diễn Đào Vinh
Truyền hình Hải Phòng
Email: saomaihp@gmail.com
 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  diep vy - minhkhiem.l@gmail .com - 0978291117 - lam ldong  (Ngày 01/01/2012 21:12:43)

Bạn Đào Vinh thân mến
Bài thơ của bạn chín và sâu ,thấm vào lòng người đọc sự thổn thức đau đáu cho cuộc chia xa .xin có vài câu thơ họa lại 2 câu thơ mà mình thấy tâm đắc nhất của bạn :' trời đông băng giá lạnh lùng
Sống trong chờ đợi tận cùng nỗi đau "
Chờ
Một đời chờ đợi vì nhau
Nợ duyên chi ... để úa nhàu sắc hoa.
Câu thơ mãi chẳng nhạt nhòa
Luồn sâu ký ức đã già nhớ thương

D Vy

  Đào Vinh - saomaithp@gmai.com - 0913576936 - thp  (Ngày 31/12/2011 21:09:08)

Đào Vinh xin trân trọng cám ơn những người bạn đã có lời chia sẻ và thơ họa theo. Sự phong phú của ngôn ngữ Việt quả là vô tận...Xin cám ơn!
 

  Lê Bá Hạnh - lebahanh_1941@yahoo.com - 01666 098 354 - Q. Đồ Sơn HP  (Ngày 31/12/2011 9:09:13)

"Gặp em mải ngắm nụ cười
Bao nhiêu mệt mỏi trong người tan đi..."

Câu thơ của Đào Vinh gần gũi nói hộ tâm trạng khó tả của mọi người... Tôi rất thích!

"THƯƠNG NGƯỜI HÓA ĐÁ" Làm tôi xúc động! rất hay!

  LÊ NGŨ NAM PHONG - namphong2408@gmail.com.vn - 01234563713 - XÃ: MỸ LƯƠNG -CÁI BÈ -TIỀN GIANG.  (Ngày 28/12/2011 10:23:30)

Bài thơ, nêu lại tích xưa quả là cội nguồn, vốn sống của dân tộc ta nhìn đời,đến ngày nay cũng thế . Tôi có cái nhìn từ người chiền sĩ Hải đảo xa xôi.Xin gửi dôi lời tâm sự chia sẻ nổi lòng chiến sĩ, cũng như gia đình.

THƯ NGƯỜI LÍNH ĐẢO

Một ngày tình nghĩa vợ chồng
Mùa thu rồi lại sang đông vẫn chờ
Thư em anh viết thành thơ
Đêm nằm buồn nghĩ bơ dơ nổi lòng
Anh nơi hải đảo ngoài trong
Nhìn chòm sao đỏ đôi dòng nhớ ai
Nợ sông nợ nước oằn vai
Đảo xanh anh đứng nhìn dài thảm nhung
Dù cho mưa gió lạnh lùng
Anh đây quyết bỏ khốn cùng khổ đau
Ngày về sẽ nói nghìn câu
Đất liền hải đảo muôn màu không gian

LÊ NGŨ NAM PHONG.
KÍNH CHÚC CÁC ANH CHIẾN SĨ HẢI ĐẢO VUI VẺ HẠNH PHÚC. NHÂN NĂM MỚI NHÂM THÌN 2012

  Sơn Thủy - sonthuyduc@yahoo.com - 0913329124 - 258 Chợ Hàng, Dư Hàng Kênh, Lê Chân, Hải Phòng  (Ngày 27/12/2011 22:04:19)

Chào Đào Vinh ! Tôi bất ngờ khi đọc được bài thơ này đấy. Bài này không còn cái lãng tử của chàng đa tình nữa, mà đã có chiều sâu rất khúc triết đấy. Tôi rất thích đoạn này:

“Trời đông băng giá lạnh lùng
Sống trong chờ đợi tận cùng nỗi đau
Thơ buồn viết chẳng thành câu
Thương người hóa đá nhuốm màu thời gian”

Chúc ĐV ngày có nhiều bai thơ hay hơn nữa nhé. SƠN THỦY
 

  Việt Hùng -  -  - Hà nội  (Ngày 27/12/2011 20:45:31)

Xin họa đối vui cùng TG:

Ngày xưa Tô Thị chờ chồng
@ Tô Thị giờ mong tiền đồ
Mến chàng đẳng cấp Prồ.
Đại gia phong độ, ô tô dát vàng.

Yêu anh biệt thự hạng sang
Đô la chặt ví, nhẫn vàng đầy tay...
Công dung ngôn hạnh thời nay
Đáng buồn đáng tủi - Đắng cay phận nghèo.
 

  Trần T Yến Thu - yenthuGC@yahoo.com -  - Gò Công  (Ngày 27/12/2011 11:42:12)

Ai về Lạng Sơn mà không ngậm ngùi thương tiếc khi nhìn lên đỉnh núi TÔ THỊ và sẽ đồng cảm ngay với tác giả Đào Vinh.

IN BÓNG VÀO MÂY

Trung trinh , tiết liệt thờ chồng
Ôm con dầu dãi đêm dông mãi chờ
Thương người Vua tặng bài thơ
Tôn vinh Tô Thị núi trơ vững lòng
Một đời thiếu phụ trắng trong
Mõi mòn đôi mắt lưng còng đợi ai
Mưa ngâu ướt đẳm bờ vai
Tuyết sa sương lạnh đêm dài nhớ nhung
Vào đông gió rét lạnh lùng
Sáng soi một ánh trăng cùng nỗi đau
Xưa nay thơ khắc bao câu
Nhớ người chinh phụ vượt màu thời gian.../.

Yến Thu ( GC )

Các bài khác: