GIÁNG SINH, ĐỢI BẠN
Tặng Lê Nhuệ Giang

Từ Đức Khoát
Rượu Mao Đài vẫn niêm phong
Ta ngồi đợi bạn mà không thấy về
Từ trong sâu thẳm sơn khê
Bát cơm manh áo bộn bề lòng ai!
Đời người dù ngắn hay dài
Rượu ngon còn nợ sắn khoai quê nhà (?)
Về đi thôi ! Tuổi đã già...
Chắt chiu chi mãi để mà đơn côi!
Giáng sinh! lạnh một góc trời
Rừng xanh giáng buốt, lạnh người tình chung
Khát khao một phút tương phùng
Mao Đài men của núi rừng là đâu?!
10:54 Thứ Bảy, 24 tháng 12 2011
TĐK
_____________
Tác giả Từ Đức Khoát (Phú Thọ)
Email: tukhoat@yahoo.com.vn
|
Nhuệ Giang ơi ! Chúa giáng sinh là bậc cứu thế ? Mà giáng sinh năm nào đêm ấy cũng rét đến cắt da cắt thịt ? Khi đọc bài này Ngọc Điệp (Quảng Ninh ) mai bài hỏi tôi "Chú ơi RỪNG XANH GIÁ hay GIÁNG BUỐT ạ " sau được giải thích GIÁNG BUỐT nó hiểu và mói thấy cái chua xót được ẩn trong đó thành một tứ đối lập ví von bạn mình như một bậc cứu thế của gia đạo chịu rét một mình nơi thâm sơn cùng cốc nên phải dùng thứ rượu từ cỏ tranh của núi rừng "Mao" đài (Không nên hiểu là lông vì trên chữ:"MAO" có bộ thảo duới là chữ "MÂU" (một từ hay dùng như"Mâu thuẫn" - Đời là bể khổ như ngọn giáo găm vào lòng mình trong mọi sự dấn cố) chữ ĐÀI trên có chữ "Khư"-đồ ăn- dươí là chữ "Khẩu" trọng đãi bạn mình
|