Thứ năm, 25/06/2026,


Lời thương hóa đá (Ngọc Vân) (01/12/2011) 
LỜI THƯƠNG HÓA ĐÁ
 
Ngọc Vân

Chị ngồi vá áo đêm thâu

Đường kim thương nhớ chị khâu nỗi buồn
Tơ duyên mỏng mảnh cánh chuồn
Nhạt nhòa như ánh trăng suông hao gầy

Năm qua năm, ngày qua ngày

Luênh loang bao cuộc tỉnh say tình người
Vết thương mòn héo nụ cười
Đâu trầu thắm lá - đâu tươi cau già

Thời gian như cứ dài ra

Đường Trường sơn đã vắt qua xuân thì
Lời yêu theo gót người đi
Trăm sông ngàn suối dễ gì quên nhau

Bão dông đã lặng từ lâu

Sóng lòng vẫn cứ dội sầu từng cơn
Chiều chiều dõi bóng hoàng hôn
Gửi không trung một khối buồn theo mây.
 
N.V
 
 ________________
Tác giả Ngọc Vân
ĐT 01204574083
558 phố Tiền An -Thành phố Bắc Ninh.

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  thien lac cuu - buomtrang321@yahoo.com - 38592900 - thanh pho Ho Chi Minh  (Ngày 02/12/2011 9:36:10)

bài thơ hay, nhưng buồn. âm điệu nghe thê lương da diết, người con gái trong bài thơ quả là rất si tình, xúc động quá

  Nguyễn Thành Sĩ - dailoc_vungtau@yahoo.com - 0937490919 - 87 THÙY VÂN THÀNH PHỐ VŨNG TÀU  (Ngày 01/12/2011 22:18:44)

Tôi vẫn thường hay gặp gỡ và tiếp xúc với nhà thơ Ngọc Vân ! Ở vào hạng tuổi cổ lai hy nhưng anh ấy vẫn thích vần thơ trữ tình ! Là anh bộ đội cụ Hồ tuổi tròn 80 xuân nhưng rất linh hoạt và rất chân tình ! Bất ngờ tôi đọc được bài thơ " Lời thương hóa đá " với vần thơ lục bát hết sức mượt mà . Anh lột tả được nỗi đau của vết thương sâu lắng trong thời chiến ! Chiến tranh đã lùi xa mà vết đau còn đó ! Thật sự là nỗi đau buồn sâu lắng ! " Chị ngồi vá áo đêm thâu /Đường kim thương nhớ chị khâu nỗi buồn" Nhưng mà :" Tơ duyên mỏng mảnh cánh chuồn / Nhạt nhòa như ánh trăng suông hao gầy " Nhân đây xin chúc mừng anh đã sáng tác một thi phẩm thật hay và tôi xin được cảm nhận bài thơ " Lời thương hóa đá " bằng mấy vần cảm họa nhanh của tôi với tất cả tấm lòng yêu thơ lục bát vô vàn . Nếu có chi sơ sót xin quý vị lượng thứ cho tôi ! Xin chân thành cám ơn BBT và thi hữu gần xa .

NỖI BUỒN HOÀNG HÔN

Từng đêm thao thức canh thâu
Xe vần lục bát buồn khâu vết buồn
Duyên ngâu mỏi cánh chuồn chuồn
Hửng hờ chi lắm tình suông thu gầy
Thương bao tháng nhớ bao ngày
Nỗi đau quặn thắt tình say phận người
Heo may héo hắt môi cười
Cau vàng trầu úa buồn cơi duyên già
Tháng năm sợi nhớ căng ra
Tuổi xuân se lại trôi qua duyên thì
Một thời chinh chiến ra đi
Hồn thiêng sông núi sá gì xa nhau
Hòa bình quê mẹ đã lâu
Bâng khuâng nỗi nhớ tình sầu thành cơn
Hoàng hôn rồi lại hoàng hôn
Tình xưa nhuộm tím đỉnh buồn chân mây

ĐẠI LỘC(cảm họa)

  Huong Sinh - HuongSinh1953@yahoo.com.vn - 0127124046 - Như Quỳnh -Văn Lâm - Hưng Yên  (Ngày 01/12/2011 15:56:11)

Bạn Ngọc Vân thân mến! HS đọc bài thơ LỜI THƯƠNG HÓA ĐÁ của bạn .Mình lại nhớ đến một người bạn đã từng là một Cựu TNXP có cảnh ngộ gần như nhân vật trong bài thơ của bạn.Chúc mừng bạn có một bài thơ hay.HS xin được đồng cảm với bạn qua bài thơ mà HS đã viết tặng người bạn của mình.

ĐI TÌM LỜI RU

Tìm lời ru giữa cuộc đời
Trăng khuya một bóng nhìn trời xa xăm

Xuân thời rắc mỏng tháng năm
Gói vào kí ức trở trăn phận mình

Trường Sơn thuở ấy lung linh
Đầu cài hoa tím ngỡ mình cô dâu

Thông đường lấp hố bom sâu
Bài ca" Cô Gái" dãi dầu lùi xa

Thân ve hiu hắt gian nhà
Xót thương một thuở nhạt nhòa nỗi đau

Nhịp duyên chị bước qua cầu
Lời ru biết trải về đâu xế chiều

Bóng về phủ bến cô liêu
Vẫn đằng sau chị nghiêng xiêu đổ dài

  Hồ Đình Bắc - hodinhbac@gmail.com - 0912280375 - Thành phố Vũng Tàu,Tỉnh BR-VT  (Ngày 01/12/2011 13:44:27)

Chiến tranh đã qua lâu lắm rồi "Đường Trường sơn đã vắt qua xuân thì" của chị, đến bây giờ chị vẫn mòn mỏi ngóng trông một mối tình:"Tơ duyên mỏng mảnh cánh chuồn/Nhạt nhòa như ánh trăng suông hao gầy" Những lời thương, lời yêu đã theo gót người đi, đã qua bao nhiêu sông suối nhưng không thể dễ gì quên được nhau. Nhà thơ Ngọc Vân đã khắc họa một mối tình, nhưng là mối tình buồn, qua bao nhiêu cuộc tỉnh say tình người mà chị thì:" Vết thương mòn héo nụ cười/
Đâu trầu thắm lá - đâu tươi cau già". Thời gian cứ qua đi, cứ dài ra theo các khổ thơ của tác giả: Năm qua năm, ngày qua ngày...Thời gian như cứ dài ra...Bão dông đã lặng từ lâu". Chị đã gửi bao lời thương, lời yêu về mối tình xưa cũ, nhưng lời thương lời yêu đã hóa đá để mối tình ấy bây giờ:" Nhạt nhòa như ánh trăng suông hao gầy".
Những tia hy vọng cuối cùng cũng theo năm tháng nhạt nhòa và "dội sầu từng cơn" mà thôi. Để rồi cứ chiều chiều dõi bóng hoàng hôn,gửi vào năm tháng một khối buồn đã tích tụ theo mây theo gió.
Đọc xong bài thơ thương chị vô cùng.
Nhà thơ Ngọc Vân bạn thơ của tôi(sỹ quan quân đội)đã 80 mươi tuổi rồi mà có bài thơ hay thế.
Cảm ơn nhà thơ Ngọc Vân.
Hồ Đình Bắc.




 

Các bài khác: