TƯƠNG TƯ

Mai Trinh Đỗ Thị
I.
Gom thương nhớ vạn ngày sau
Anh xây nốt một thành sầu cho em
Nhớ người tưng sớm từng đêm
Một mình một bóng khêu đèn tương tư
II.
Bao nhiêu năm bấy đợi chờ
Bài thơ xưa biết bao giờ trao tay
Anh ở đó em ở đây
Cách nhau chỉ một vạn ngày nhớ mong.
III.
Cách nhau chỉ một con đường
Mà sao đôi ngả đoạn trường chia đôi
Cách nhau chỉ nhạt bờ môi
Cách nhau để má thắm đời phôi pha
_______________
Tác giả Mai Trinh Đỗ Thị
ĐT: 0906 093 853
Mời tham dự buổi Gặp mặt, giao lưu giữa
Tác giả - Bạn đọc và Hội viên các CLB thơ…
|
Xin có đôi dòng đồng cảm cùng Bạn Đỗ Thị Mai Trinh với bài thơ khá hay: Tương tư: “Bao nhiêu năm bấy đợi chờ Đứng giữa thế kỷ nầy, đứng giữa thời đại “meo meo, chát chát…” mà còn được đọc “Tương Tư” thử hỏi làm sao không rung, không cảm? Đành rằng chỉ là thơ, thơ thôi… nhưng lẻ nào trong thơ lại không có người, không có rung cảm và không có cả … cảnh sinh tình để đưa đẩy chữ thành thơ?! Có yêu mới có tương tư. Nhưng thường tương tư chỉ phát thành bệnh khi yêu đơn phương, yêu còn nhiều cản ngăn, cách trở. Đọc thấy Tương tư của Mai Trinh Đỗ Thị mà ta bổng giật mình. Phải chăng, cái thuở tình yêu lứa đôi bị nhiều cách trở vì người ta quá quan tâm đến “môn đăng hộ đối” đã, đang phục hưng trong xã hội bây giờ?! Xã hội càng lúc có nhiều người giàu, thật đáng mừng! Nhưng cái khoản cách nghèo giàu càng lúc lại càng quá sãi tay nên với cho bằng, cho kịp là điều không dễ. Có câu “Ai giàu ba họ, ai khó ba đời” ngầm khuyên con người sống ngày nay nên nghỉ tới ngày sau và cũng để cố cân bằng một chút khi còn ai câu nệ khoảng cách giàu nghèo. Nhưng cũng không ít người lại nghỉ và tin “Hoàn cảnh thì có thể vượt qua, nhưng số phận thì ai mang nấy chịu!” Hoàn cảnh là gì? Số phận là gì? Chẳng qua là bức chắn cái gan làm người, cái gan đối diện, tiếp cận sự thật và còn vượt qua nữa chứ! Cái gì cũng phải có qua có lại… thì sẽ toại lòng nhau. Tình yêu cũng thế! Và, bệnh tương tư vẫn còn khi còn vi rút “Yêu đơn phương”. Hãy diệt trừ và phòng ngừa vi rút ấy bằng cái gan làm người, cái gan đối diện sự thật của mình. Ta tin, mọi người rồi sẽ nhặt hết những mãnh tương tư, nhưng ta lo rồi đây thơ tình sẽ thiếu đi … lâm li, bi đát! |