Thứ năm, 25/06/2026,


Đong ngày (Từ Dạ Linh) (14/11/2011) 
 
ĐONG NGÀY
 
 
 
Từ Dạ Linh
 
Đong ngày với những đê mê
Cạn từng cơn khát trong dầm dề đau.
Có gì ẩn trong miền sâu
Ta thăm thẳm nhớ
Vọng dàu dàu thương...
 
Nhặt ra một gói can trường
Cân đời mấy lượt còn vương sợi tình.
Em qua để lại bóng hình
Chiêm bao mộng mị
Chỉ mình ta thôi.
 
Giọt ngày chầm chậm buông lơi
Tiếng đêm vọng lại
Khứ hồi niềm riêng.
Mắt chiều ngày ấy liêng biêng
Em về phố thị
Chùng chiềng giấc mơ.
 
Bút trời lay động tứ thơ
Đong ngày phát lộ đôi bờ yêu thương.
 
 
T.D.L
 
 
________________
Tác giả Từ Dạ Linh
Địa chỉ: Tòa soạn Báo Kon Tum
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Hà đức Ái -  haducai1948@yahoo.com -  0978.360.486 -  Hội VHNT Tỉnh Lâm Đồng  (Ngày 14/11/2011 22:19:40)

LỜI BÌNH
Bài thơ ĐONG NGÀY của Tác giả: TỪ DẠ LINH
Nỗi niềm trăn trở hoài niệm yêu thương của TỪ DẠ LINH được thể hiện
trong bài thơ ĐONG NGÀY thật điệu nghệ của ngôn từ. Nỗi niềm yêu thương ẩn khuất tận đáy lòng, mộng mị, hình bóng người xưa đã chùng chiềng trong giấc chiêm bao. Đọc 4 câu đầu chúng ta thấy:
Đong ngày với những đê mê
Cạn từng cơn khát trong dầm dề đau
Có gì ẩn trong miền sâu
Ta thăm thẳm nhớ, vọng dàu dàu thương
Nhớ thương đã được Tác Giả đong đếm từng ngày- Ghi chép vào nhật ký
chăng? và "Cạn từng cơn khát trong dầm dề đau". Nhớ- Thương- Đau được ví như cơn khát. Tác Giả TỪ DẠ LINH đã mượn đề tài: ĐONG NGÀY
để diễn đạt nỗi niềm riêng ẩn sâu tận đáy lòng tiềm ẩn.
Đây nữa:
Nhặt ra một gói can trường
Cân đời mấy lượt còn vương sợi tình
Em qua để lại bóng hình
Chiêm bao mộng mị chỉ mình ta thôi
"Nhặt can trường- Cân đời...vương sợi tình- bóng hình em qua chỉ còn
mộng mị mình ta...". Cái: Cân- Đo- Đong- Đếm của TỪ DẠ LINH đã dùng
ngôn từ hình tượng để diễn tả từ cái "vô hình đến hữu hình". Tác Giả
đã chuyển hóa được tâm tư tình cảm nội tâm của mình vào ngôn ngữ THƠ. Đó là Nghệ Thuật của THƠ!
Và:
Giọt ngày chầm chậm buông lơi
Tiếng đêm vọng lại, khứ hồi niềm riêng
Mắt chiều ngày ấy liêng biêng
Em về phố thị, chùng chiềng giấc mơ
4 câu ở khúc 3 này được thi ảnh hóa cho THƠ với ngôn từ: "Giọt ngày
buông lơi- tiếng đêm vọng lại- Mắt chiều liêng biêng- chùng chiềng
giấc mơ". bức tranh THƠ vừa Ảo vừa Thực. TG không cần kỹ xảo ngôn từ không đánh đố bạn đọc! Chân thực nhưng ẩn dụ, bóng bảy sâu xa...
Hai câu kết:
Bút trời lay động tứ thơ
Đong ngày phát lộ đôi bờ yêu thương.
"Bút trời lay động- Đong ngày phát lộ- bờ yêu thương." Lời THƠ như
có cánh bay lên làm cho bài THƠ có hậu tròn trĩnh và nghệ thuật. Chỉ có điều: "Bút trời" hơi Đại Ngôn không được mềm mại, khiêm tốn...!
Cũng như nhà nghiên cứu VH PÔN VA LÊ RI đã nói: "Bài thơ sự kéo dài lưỡng lự giữa âm và nghĩa!". Bài thơ ĐONG NGÀY của TỪ DẠ LINH đã đạt được điều đó. Chúng ta có thể hiểu được đây là cây viết có nghề, có bút pháp của THƠ! Xin chúc mừng sự thành công bài ĐONG NGÀY của TG- TỪ DẠ LINH.
Đà Lạt: 14-11-2011
HÀ ĐỨC ÁI

Các bài khác: