Thứ năm, 25/06/2026,


Hoa rơi (Phạm Trọng Tuấn) (09/11/2011) 
 
HOA RƠI
 
 
Phạm Trọng Tuấn
 
Vạt khăn thắt lệch nỗi buồn
Thương cây bồ kết ai ươm vườn chùa
Mặc đời nhạt nắng, đằm mưa
Khép lòng bạn với mõ trưa, kinh chiều
 
Thương bao nhiêu, trách bao nhiêu
Hoa rơi trắng mặt ao bèo - hoa rơi
 Tóc duyên chút lộc của trời
Ai đem tháng rộng năm dài cho không?
 
Mỏng manh một sắc nâu sồng
Mà trong thoát tục, ngoài – vòng trầm luân
Muốn vào níu lại mùa xuân
Giật mình vấp tiếng chuông ngân cuối chiều !
 
P.T.T
 
 ___________
Tác giả Phạm Trọng Tuấn
Địa chỉ: 30 phố Tuy Hoà, TP.Hải Dương
Điện thoại:0912838890
Email:Trongtuanhd@gmail.com
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Mai Trang - maytrangtroixa@yahoo.com -  - Cần Thơ  (Ngày 10/11/2011 17:35:20)

Phạm Trọng Tuấn..đã biết" người" nguyện khép lòng , vui cùng tiếng mõ kệ kinh sớm chiều.! thôi đừng vướng víu hồng trần...cho trọn kiếp nhân sinh nhé ..!!!

VÔ THƯỜNG

Chữ tình
ta dứt từ lâu.
Chữ sầu quên nặng..
canh thâu ngồi thiền.!
Kiếp tằm..
trả hết nợ duyên.!
Vô thường
đã sạch
an nhiên cõi người..!
Từ đây,
sống giữa cuộc đời.
Vô hương,
vô sắc..,
thảnh thơi
vô tình...!
Đêm rằm
xa vọng tiếng kinh..!!!
Tịnh tâm
ta đứng... lặng thinh...
......giữa trời...!!!

Mây Trắng ( CT)

  Nguyễn Thanh Tuyên - bsnguyenthanhtuyen@gmail.com - 0989094933 - Hải Phòng  (Ngày 09/11/2011 23:32:59)

Thi liệu cần thể hiện nên Ranh giới cách ngăn giữa Đời và Đạo... được NT Phạm Trọng Tuấn dùng trong khổ thơ cuối thật dụng công, tài tình, đáng nể. " Sắc nâu sồng " màu đặc trưng ấy vạch sẵn khoảng cách giữa bên trong với bên ngoài của " thoát tục" và " trầm luân ".
Còn "tiếng chuông ngân" âm thanh vô hình tại cõi thiền là vật cản hữu hiệu làm nhà thơ bị " vấp " khựng lại , khi muốn vào" níu lại mùa xuân " và nhặt " cánh hoa rơi " của người bạn xưa.
Không ít bài viết về đề tài xuất gia tu hành, nhưng ta thấy ở
" Hoa rơi " có nuối tiếc nhưng trong sáng,đẹp đẽ,thánh thiện và nhân văn.

NGUYỄN THANH TUYÊN - HẢI PHÒNG

  Hồ Đình Bắc - hodinhbac@gmail.com - 0912280375 - Thành phố Vũng Tàu,Tỉnh BR-VT  (Ngày 09/11/2011 19:15:53)

Bài thơ “ Hoa Rơi “của tác giả Phạm Trọng Tuấn đã được Đài Truyền Hình Hải Dương Phát trong mục “Đến với bài thơ hay”.Hôm nay được đọc lại trên Lucbat.com từng câu thơ cảm nhận được tình cảm của tác giả với một người đã xuống tóc đi tu (người con gái trong thơ đẹp như ngoài đời mà tôi đã từng gặp ) :”Vạt khăn thắt lệch nỗi buồn/Thương cây bồ kết ai ươm vườn chùa” .Đáng thương nhưng cũng đáng trách cho một đời hoa ”Hoa rơi”.
“Thương bao nhiêu, trách bao nhiêu.
Hoa rơi trắng mặt ao bèo-hoa rơi”.
Câu kết là những ý nghĩ và tình cảm của những người đã một lần được gặp sư thày tại ngôi Chùa ở Thành phố Hải Dương,(quê tôi ở Hải Dương).Nỗi lòng tiếc nuối, thương đấy, trách đấy nhà thơ đã nói hộ lòng mình:
“ Muốn vào níu lại mùa xuân
Giật mình vấp tiếng chuông ngân cuối chiều”
Đọc xong bài thơ chắc ai cũng có những giây phút buồn, nuối tiếc nhất là khi nghe tiếng mõ trưa , kinh chiều bất chợt đi qua một ngôi chùa nào đấy, không biết nơi này liệu có “hoa rơi “ ?.
Cảm ơn nhà thơ Phạm Trọng Tuấn đã có bài thơ hay cho độc giả
Hồ Đình Bắc.

 

  Bùi Hải Đang - haidang4556@yahoo.com.vn - 0972349303 - xã nghĩa An Ninh Giang Hải Dương  (Ngày 09/11/2011 14:51:01)

Chào bác Phạm Trọng Tuấn
Chúc mừng bài mới...
Câu thơ thần thái thật thăng hoa:
"Muốn vào níu lại mùa xuân
Giật mình vấp tiếng chuông ngân cuối chiều !"
Chúc bác viêt nhiều và hay!

Các bài khác: