VẮNG CHA

Đặng Diệu Thoa
Một mùa hè nữa vắng cha
Ngày con côi cút thoắt đà hai năm
Tiễn cha về cõi xa xăm
Nhớ thương, con bấm đốt trầm nẻo xa.
Một mùa hè nữa vắng cha
Vườn xao xác nắng, căn nhà rộng rinh
Thuốc ngâm sánh mãi trong bình
Âm thầm bóng mẹ một mình vào ra.
Ngoài vườn ngân ngấn mắt na
Bầu buông tay vịn nhớ cha neo giàn
Chơ vơ cốc chén, ghế bàn
Mấy gian đã rộng lại càng trống thêm.
Mẹ ngồi trường kỉ lệch bên
Tay lần tràng hạt, lần thêm nỗi buồn
Chất chồng hoang hoải, cô đơn
Nỗi đau có cả tủi hờn của con.
Khóm nhài ngơ ngẩn, héo hon
Trà thôi không ướp hoa còn nở đâu
Mũ xưa cha vẫn đội đầu
Ngác ngơ trên giá tơ sầu nhện giăng.
Tiếng giày phải bước cha chăng?
Đâu đây quen lắm, xa xăm mỗi ngày
Giờ nằm nín lặng nguyên đây
Nhớ bàn chân ấm những ngày cha đi.
Tủ còn chiếc áo sơ mi
Mẹ thầm giữ để… lỡ khi cha về
Xót lòng nỗi mẹ, nỗi quê,
nỗi cha. Mỗi bước con về bơ vơ…
Kim Sơn - Hè 2011
Đ.D.T
___________________________
Tác giả Đặng Diệu Thoa, Tp.Ninh Bình
Điện thoại: 0942987979
Email: dangdieuthoa@yahoo.com.vn
|
........ Trong khi đâu đó còn có người thật đáng trách, đáng buồn trong việc cư sử với ông bà, cha mẹ. Còn thi sỹ Diệu Thoa lại cho đời những dung cảm về cha, về mẹ một cách đằm thắm, chân chất. Bạn nói lên lòng mình nhưng cũng nói hộ những người con hiếu nghĩa với bậc sinh thành. Xin cảm ơn và chúc bạn có nhiều bài thơ hay trong ngôi nhà Lục bát. Lâu lâu mới gặp nữ sỹ trên trang. Những gì chia sẻ trong ngày giỗ cha ... hôm ấy , giờ như vẫn còn đọng lại trong lòng. Hôm nay lại bắt gặp những hình ảnh ấn tượng của nữ sỹ trong ngày giỗ thứ Hai người cha thân yêu của DT Mình thật sự cảm động và trân trọng tình thâm ấy ! Chia sẻ cùng nữ sỹ khi vắng cha: Tình cảm cha-con chắc rằng ai cũng có nhưng không phải ai cũng thốt lên được thành thơ.bài thơ VẮNG CHA của tác giả Đặng Diệu Thoa là 1 bài thơ hay.xin có đôi vần đồng cảm cùng nhà thơ: Bài thơ NHỚ CHA của tác giả Đặng Diệu Thoa chứa chan tình cảm của người con đối với cha già đã khuất. Những hình ảnh gợi nhớ đến người cha làm cho người đọc xiết bao cảm động. Xin có đôi dòng cảm tác để chia sẻ cùng tác giả. Cám ơn Diệu Thoa đã có bài thơ viết về cha hay, cảm động.Có điều người đọc vẫn chưa hiểu, nhiều kỷ vật của người đã khuất như: mũ, giày, áo vẫn được giữ lại làm kỷ niệm , mà không hóa cho người mang đi.Đây có phải phong tục địa phương NT? XÓT LÒNG Xin được chia sẻ nỗi đồng cảm "Nhớ cha" cùng Đặng Diệu Thoa |