Thứ năm, 25/06/2026,


Khóc em (Phạm Dạ Thủy) (06/11/2011) 
KHÓC EM
 
 
Phạm Dạ Thủy
 
Mong manh chiếc lá cuối thu
Cành khô gầy guộc sương mù phơi, xa...
 
Em đi chưa hết chiều tà
Sau lưng hạnh phúc nhạt nhòa dấu mưa
 
Chạm ngày cuối, nhớ buồn xưa
Không khăn không áo giữa mùa không tên
 
Thôi em, quay lại và… quên
Khổ đau giũ sạch chẳng phiền lụy ai
 
Đời em chất ngất u hoài
Giấc mơ thơm thảo nhú vài mầm vui
 
Dẫu cho đêm chật ngậm ngùi
Vẫn còn một thoáng ngọt bùi cùng Trăng
 
Thôi em, quay lại với Rằm!
Cỏ còn xanh những trăm năm kia mà!
 
27-10-11
P.D.T
 
______________________
Liên hệ nhà thơ Phạm Dạ Thủy (Khánh Hòa)

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn ngoc Đấu  - nhungoc1951@yahoo.com.vn - 0983846005 -097 - Ia Dom - Đức Cơ - Gia Lai  (Ngày 07/11/2011 9:43:50)

LỜI KHUYÊN CÁC PHẠM NHÂN
( Qua đợt ân xá và đặc xá các phạm nhân hãy đọc bài thơ này và nghĩ về tương lai và nên dừng lại không tái phạm để cùng xã hội xây dựng quê hương đất nước giàu và đẹp cùng gia đình làm nên những việc tốt lành hơn)
Lầm đường lạc lối cuối thu
Gặp đông giá lạnh mây mù chốn xa

Hừng đông xoá cảnh chiều tà
Ngày dài còn đủ sức mà tắm mưa

Gạt đi chuyện cũ hôm xưa
Lỡ lầm giũ sạch cho mùa hồi sinh

Con đường xưa hãy lãng qưên
Bao nhiêu quá khứ ưu phiền hôm qua

Cùng bao người sống quanh ta
Xoá đi mặc cảm hôm qua lỗi lầm

Cho em gạn đục khơi trong
Liều như chúa Trổm ngàn năm ( cũng dừng*)

(Hiện tại Hà Nội có phố Cấm Chỉ là di chứng của chúa Trổm)

 

  Hà đức Ái  -  haducai1948@yahoo.com -  0978.360.486 -  Hội VHNT Tỉnh Lâm Đồng  (Ngày 07/11/2011 5:47:34)

Đọc bài thơ: KHÓC EM của PHẠM DẠ THỦY sao ta thấy bùi ngùi thương cảm bởi DẠ THỦY viết: "cành khô gầy guộc- nhạt nhòa dấu xưa- giữa mùa không tên- khổ đau giũ sạch- chất ngất u hoài- nhú vài mầm vui..." và Bốn câu cuối bài thật là gợi mở, ấn tượng:
Dẫu cho đêm chật ngậm ngùi
Vẫn còn một thoáng ngọt bùi cùng trăng
Thôi em quay lại với Rằm!
Cỏ còn xanh những trăm năm kia mà!
Cái từ "đêm chật" mới hay làm sao...và câu kết: "Cỏ còn xanh những trăm năm cơ mà!" Sự lạc quan, tự tin đã khép lại bài thơ nồng hậu, đẹp đẽ, tròn trịa. HÀ ĐỨC ÁI cảm tác bài: EM ĐI giao lưu cùng
DẠ THỦY và các bạn.
EM ĐI
Em đi! Để nắng một mình
Cho mây ngơ ngẩn, gió tình dở dang
Em đi! Sông cũng hoang đàng
Con đò quên bến, mênh mang vơi đầy
Em đi! Trăng lạc vào mây
Mờ mờ ảo ảo, như ngày lẫn đêm
Em đi! Hoa đợi bên thềm
Cau già- trầu úa- ai têm- ai mời?
Em đi! Quan họ nửa vời
Liền anh- Quán Dốc thương người...gái ngoan!
Đà Lạt: 06-11-2011
HÀ ĐỨC ÁI

Các bài khác: