Nguyễn Văn Vĩnh (1882 - 1936) xuất thân trong một gia đình nghèo ở làng Phượng Vũ (nay thuộc Hà Tây). Ông đậu thủ khoa lớp thông ngôn được tuyển làm việc ở tòa Công sứ Lao Cai lúc mới 14 tuổi, sau đó được chuyển đến Toà Công sứ Kiến An, Bắc Ninh, Toà Đốc lý Hà Nội. Vừa làm thông ngôn, ông vừa viết báo.
|
Tôi đọc đi đọc lại bài viết về Nguyễn Văn Vĩnh. Khi còn học trường tiểu học "thời Tây" trước năm 1945, tôi cũng đã được nghe nói về Nguyễn Văn Vĩnh, nhưng hiểu được còn mơ hồ. Lớn lên, khi nhận thức dần dần trưởng thành thì lại bị ngập vào những trào lưu phức tạp và rối rắm như thời kỳ CCRĐ, thời kỳ "Nhân văn giai phẩm"...Bây giờ, được biết, Đảng và Nhà nước ta đã và đang "gỡ" những cái nút của những thời kỳ "khó quên" ấy. Thật đáng mừng, song nếu chúng tôi được hạnh phúc hơn, mừng vui hơn, khi bằng cách nào đó, ví dụ như nhìn nhận lại "những người bị xử trí trong nhóm "Nhân văn Giai phẩm, mặc dù có thể là muộn. Tôi cho rằng sẽ không muộn, khi được Đảng và Nhà nước xem xét lại, định rõ "công và tội" cho những người "cộng sản" bị xử trí oan trong giảm tô cải cách ruộng đất. Bà Nguyễn Thị Năm là người có công hay có tội? Thực chất ra sao? Những năm 1955 - 1956, chỉ một xã như xã tôi, ông chi ủy viên chi bộ Đảng Lao động Việt Nam, được tổ chức cử "làm chính quyền hai mặt" che chở bảo vệ dân, bị khoác cho cái tội "phản động quốc dân đảng đầu sỏ" và bị kết án tử hình. Một ông chi ủy viên khác, cũng được cử làm "chính quyền hai mặt" bị kết án 20 năm tù, có con đi bộ đội giảm còn 17 năm, nhưng bắt đầu có chính sách sửa sai CCRĐ, được trả tự do, về làng được cử làm đội trưởng đội sửa sai...Những "đồng chí" như vậy trong thời kỳ giảm tô cẩi cách ruộng đất thời kỳ 1955-1956 miền Bắc có đến hàng nghìn. Đảng và Chính phủ cũng đã minh oan, nhưng xem ra việc minh oan chưa thật đúng tầm. Cần có chính sách cụ thể hơn, minh oan sâu sắc hơn và giúp đỡ tốt hơn để con cháu họ có thể sống và cống hiến tốt hơn. Nguyễn Văn Vĩnh được lấy tên đặt cho một đường phố Sài Gòn, thành phố Hồ Chí Minh. Đó cũng là cách nhìn nhận lại cho đúng với lịch sử hơn. Vậy cũng cần có những hình thức thích hợp để khôi phục danh dự, minh oan cho những người bị xử trí oan, mặc dù có thể họ đã chết, được hòa nhập cộng đồng một cách đúng dắn và công bằng, vì lợi ích của nhiều thế hệ mai sau của dân tộc và của đất nước. |