Thứ năm, 25/06/2026,


Nỗi niềm mo cau (Lê Đình Công) (15/10/2011) 

NỖI NIỀM MO CAU

Lê Đình Công


Em sinh vốn ở lưng trời
Vui tươi em múa cho người yêu quê
Gió mưa nào quản đông, hè
Giọt lành em hứng om chè ngọt thơm
Hương cau em ấp, em ươm
Ngạt ngào lối xóm, vấn  vương lối tình

Buồn đêm… em rụng sân đình
Mẹ đem làm chiếc gàu xinh cho nàng
Đem gàu múc ánh trăng vàng
Để ai mắt dọc, mày ngang... rối bời
Mo cau thơm nếp làng tôi
Quạt mo nghiêng nắng ru thời dịu êm...

Thế mà oan nghiệt đời em,
Phàm phu, tục tử ghét dèm phụ tôi…
Mo cau đâu phải mặt người
Mà ai nỡ… nỡ nặng lời…. Mặt Mo

L.D.C -2011


________________
Tác giả Lê Đình Công (HN)
Email: ldcong@gmail.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  nguyenhoanganh - linhthy0305@yahoo.com - 01299962138 - Bến Tre  (Ngày 16/10/2011 22:53:39)

Qua bài " NỖI NIỀM MO CAU" của tác giả Lê Đình Công.LT bỗng nhớ lại thời tuổi dại, nhớ những trưa hè bà ru giấc ngủ êm bằng " chiếc quạt quê hương"...Xin được chia sẻ cùng tác giả và các bạn thơ

HƯƠNG CAU

Trưa hè bà quạt mo cau
Ru cho con cháu bay vào giấc mơ
Mo cau đã đi vào thơ
Vào cùng trang sách bây giờ còn ghi
Mối tình đau của sử thi
Được vua Hùng đã sánh bì tình thâm
Vợ chồng tình nghĩa bao năm
Anh em ai nở dao bầm ruột đau!
Trầu- vôi- hòa với miếng cau.
Nghĩa tình gắn bó dạt dào hương quê../
Linh Thy ( BT)

  Hà đức Ái -  haducai1948@yahoo.com -  0978.360.486 -  Hội VHNT Tỉnh Lâm Đồng  (Ngày 15/10/2011 18:56:32)


Đọc bài NỖI NIỀM MO CAU của tác giả: LÊ ĐÌNH CÔNG rất ấn tượng, nhất là 2 câu kết: "Mo cau đâu phải mặt người/ Mà ai nỡ...nỡ nặng lời...Mặt Mo". HÀ ĐỨC ÁI cảm tác bài: PHẬN MO CAU chia sẻ với bạn thơ.
PHẬN MO CAU
Thân em đơn lẻ mo cau
Tiếc đời, tủi phận, ruột đau tím chiều
Thằng BỜM ba bảy phen liều
Phú ông gạ đổi bao nhiêu cũng từ
Nắm xôi BỜM giữ khư khư
Hóa ra BỜM cũng khôn như người đời
Biết thân- biết phận mình thôi
Mo cau đâu dám cao vời "gỗ lim"
Phú ông có mấy con tim ?
Mà đem thế chấp- đổi- tìm- Quạt Mo.
Đà Lạt: 15-10-2011
HÀ ĐỨC ÁI
 

  Vinh Đào - saomaithp@gmail.com - 0913576936 - THP  (Ngày 15/10/2011 11:53:55)

Đọc bài mo cau của anh Công thấy hay quá! Đầy chất dân gian và ty trong thơ của anh. Chỉ có người đã từng trải nghiệm mới có những suy nghĩ thành thơ hay và đầy ý nghĩa như vậy..! Em cũng co bài trùng tên với bài của anh. Mạn phép đưa ra cho vui nhé...

Nỗi niềm mo cau

Dẫu giằng phận cái quạt mo
Lá già rụng xuống vẫn cho người dùng
Nắng mưa che cả không trung
Trưa hè oi ả mát cùng gió đưa
Nhà quê nắng rát đổ mưa
Quạt tôi vẫn cứ không thừa việc công
Bây giờ có điện bỏ không
Hẩm hiu số phận đứng trông điện về
Cột cao kéo tận xóm quê
Tôi giờ rách nát bỏ quên góc nhà
Cây Cau vẫn rụng lá già
Phận tôi vẫn thế, chỉ là mo cau..?

Các bài khác: