TƠ VƯƠNG

Mai Nhã Tú
Gió lay cành trúc bên song
Trăng non nửa nhạt bóng lồng trước sân
Thu gieo lá rụng bao lần
Thuyền đi bến ở cố nhân xa vời
Dây tơ vương mãi không rời
Đêm khuya tiếng vạc rối bời lòng ai?
M.N.T
_________________
Tác giả Mai Nhã Tú, ĐT: 0945310459
Hội viên Hội VHNT Kiên Giang
Email: mainhatu@gmail.com
|
Có chút gì như tơ, vướng vít hoài lưới nhện...Tôi đọc tơ vương trong buổi sáng thật bận rộn vậy mà vẫn thấy nôn nao trong lòng dù tuổi này không thể là "trăng non" nữa rồi.Thôi thì ngàn đời tơ vẫn là tơ vẫn là sự vướng vít khó gỡ.Tú nhắc cho tôi một thời đã xa thoáng nhói lòng,đã từng có người làm bến để có người ra đi mãi. Cám ơn tơ vương của TÚ nhé MAI NHÃ TÚ, TƠ VƯƠNG thấy có gì đó ngậm ngùi. Hình như đời ai cũng có lúc phải ngậm ngùi như thế. Vấn đề là biết làm sao chuyển hoá để luôn lạc quan hơn trong môi trường mình đang sống. Có một bạn thơ đã ví MÙA XUÂN CỦA NGƯỜI ĐỨNG TUỔI rằng “Khát vọng như chìm, thiền cảm lặng thầm lên/ Quả đã chín mà đất trời vô cảm/ Rễ tha thiết dâng đầy lên nhựa sống/ Lá sang thu thảng thốt những sắc vàng…” Nhưng rồi cảm giác sống vui, sống khoẻ, sống có ích hình như đã giúp vượt qua cảm giác đứng tuổi khi… “Bổng một ngày trời lại rợp hoa bay/ Mùa xuân đến ngọt ngào không chịu nổi/ Người đứng tuổi nghe lòng xưa thức dậy/ Trong tình yêu không đứng tuổi bao giờ!”. Tuy nhiên, là con người, ai không có những lúc ngậm ngùi như thế. Ta cũng có lần tự thấy mình rằng: Cảm ơn Mai Nhã Tú cho bạn đọc mấy câu thơ hay gợi cảm tâm trạng man mác, bâng khuâng ! Hoạ vui với tác giả Mai Nhã Tú: Bài thơ hay và buồn, đúng tâm trạng của con người từng trải...Tôi xin góp cùng bạn một bài: |