Thứ tư, 24/06/2026,


Tìm quê (Nguyễn Thành Giang) (29/09/2011) 

TÌM QUÊ



Nguyễn Thành Giang

Chừ thôi người chắc đã quên
Dấu chân mùa vẫn in trên vỉa hè
Tam Kỳ, thảng thốt tiếng ve
Lá khô rơi giữa vòng xe khuya
tìm
Phố bao giờ mới lặng im
Để nghe nhịp đập từ tim đất nghèo
Ruổi rong
thân cỏ, phận bèo
Lơ ngơ cái giọng mà neo chút tình
Đắp manh áo vá cho mình
Ra nằm giữa lúa đương xanh
Gọi người

N.T.G

__________________
Tác giả Nguyễn Thành Giang- ĐT: 01225541886
Đ/c: Tổ 6 Khối phố 2 phường Trường Xuân, Tam Kỳ,
Quảng Nam;Email: phonglan012002p@gmail.com

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Thành Giang - phonglan012002p@gmail.com - 01225541886 - Tam Kỳ, Quảng Nam  (Ngày 05/10/2011 10:47:44)

Rất cảm ơn sự chia sẻ của 2 thi hữu Trương Văn Lực và Phạm Đình Thi. Vào bài thơ mình được đăng, thấy các thi hữu đồng cảm, mộ làm mà ứng đáp, thật lấy làm xúc động.
Thân ái!

  Trương Văn Lực - controi58@yahoo.com - 0937 30 35 36 - Ấp Thừa Lợi, xã Thừa Đức, Bình Đại, Bến Tre  (Ngày 30/09/2011 8:21:07)

TÌM QUÊ? Nguyễn Thành Giang đã bâng khuâng hay chỉ đột nhiên, giật mình nhớ lại “Dấu chân mùa vẫn in trên vỉa hè”, nhớ lá khô rơi v.v… Chắc không phải và không đúng! Có lẻ, con người – nhất là người Miền Trung, Miền Bắc thì giọng nói cũng là một đặc thù của chất quê nên dù xa mấy, dù ở đâu, khi nghe là biết ngay là đồng hương, đồng quán… Có phải NTG đã TÌM QUÊ trong ngữ cảnh ấy? Nhớ quê, thật ra là có cái gì để nhớ ở nơi vùng quê ấy. Trong đó có nhớ con người, nhớ từng khuôn mặt… Nhưng khổ là, bây giờ ra phố, muốn tìm ai, nhận ra ai qua khuôn mặt quen thuộc thì quả nhiêu khê, bởi cái khăn che mặt và nón bảo hiểm nữa, nên “ Tìm ai giữa phố tìm ai/ Cố nhìn rõ mặt nhìn hoài không ra/ Gật đầu một ả chào ta/ Bâng khuâng nghiệm mãi nàng là ai đây?” TVL. Ta biết NTG không phải “Lơ ngơ cái giọng mà neo chút tình” trong ngữ cảnh ấy. Song “Lơ ngơ cái giọng mà neo chút tình” đã giúp ta một cách tìm ra người thân khi:
“Mặt nàng khuất trong khẩu trang
Giấu bao ẩn dụ thu, đông, xuân, hè
Câu thơ cố vượt khăn che
Mênh mang có ý, tứ e khó tìm
Đánh liều may rủi con tim
Oẳn tù tì, nhắm mắt! Im… ra gì?
Đâu rồi xanh mắt, cong mi
Đâu rồi chúm chím … gì gì để mơ
Đành thôi thân phận nàng thơ
Trong thời giữa phố lờ mờ bụi bay!?
TVL
Chia xẻ với TÌM QUÊ của NTG, mình có bài TÌM EM xin chép ra đây, cũng là một chút NHỚ QUÊ một thuở của mình:

TÌM EM
Trò chơi bịt mắt bắt dê
Cùng em xóm nhỏ đê mê một thời
Em gấp khăn bịt mắt tôi
“Một hai ba… đã xong rồi. Kiếm đi!
Tìm em chưa hết vòng sân
“Tui đã bắt được! Em thân thua rồi…”
“Anh ăn gian! Em bắt đền…”
Em giãy nãy quá. Tôi bèn chịu thua.

Lớn lên phiêu bạt nhiều nơi
Cứ nhìn trẻ chơi trò nầy… Nhớ em!
Ngày xưa chưa giáp vòng sân
Bắt được em đến mấy lần… Nôn nao!
Bây giờ ai bịt mắt đâu
Nhớ em… Không thấy… Làm sao bắt về?!
TVL
Xin cảm ơn lucbatcom, chúc NTG khoẻ mạnh và có nhiều hơn những bài thơ hay.
 

  Phạm Đình Thi - phamdinhthi@ymail.com - 0848970150 - Tp Điện Biên Phủ tỉnh Điện Biên  (Ngày 29/09/2011 21:58:48)

Xin được đồng cảm tình quê với THÀNH GIANG
MỘT THOÁNG TÌNH QUÊ

Hỡi ơi ! Đâu cũng miền quê
Tình yêu nỗi nhớ tràn trề vấn vương
Tam Kỳ gợi cảnh nhớ thương
Ngoài ly thổn thức quê hương trưa hè

Bão giông đang tới cập kè
Mưa tuôn gió dật tầu bè lao đao
Thương quê bão đổ bộ vào
Cây nghiêng , nước ngập xiết bao điêu tàn

Quê ơi, trăm nỗi cơ hàn
Quảng Nam người hỡi muôn vàn cảm thông
Thiên tai vào tự biển đông
Mang theo bão tố , vòi rồng hiểm nguy

Quê tôi bão gió đan truy
Thơ ai gợi cảnh vân vi nghĩa tình
Quê hương một thoáng dáng hình
Người ơi , đâu chỉ một mình quê tôi !

Bão miên man, bão vô hồi
Tình quê thấp thỏm đứng ngồi sao yên .
Pham Đình Thi

Các bài khác: