|
Trách đời chi có một gang cho tôi đi khắp thế gian Bạn cho mình được chia sẻ nhé Cái cảm giác "đời có 1 gang " ở cuối bài thơ của tác giả Trần Thị Thu Hà làm tôi thật sự đồng cảm. Qua bao nhiêu tranh giành, ganh tỵ, chiếm đoạt để có tiền tài, danh vọng, tình cảm, con người sẽ chẳng còn lại gì, sẽ trở về trạng thái cô đơn tuyệt đối khi nhận thức được đời người là hữu hạn. Mà trong sự hữu hạn ấy, chúng ta đã bỏ phí đi những gì đẹp nhất để đôi khi đi tìm giấc mộng phù du xa vời quá với bản thể của mình... THẢ LÒNG... Trần Thu Hà ơi! Xin chia sẻ nỗi niềm trong tâm trạng bạn bây giờ...Nhưng dẫu có buồn chút xíu là bởi tại trời cuối Thu đấy chứ nhỉ?Chứ cái tuổi tái xuân này sao lại có thể buồn được nhỉ?...Ta chia sẻ vui buồn với nhau một chút nhé: |