
|
Tay ai tấu khúc đầy vơi Tang ban Phuong Lien xin họa mấy dòng góp vui: CHỜ NGÀY CHỒI XUÂN Nghe vần thơ rơi mà sao lòng khắc khoải,giọt sầu vương khi nỗi nhớ vơi đầy.khoảng trời xa mây trắng cứ bay...nào đâu biết mình tỉnh hay say... Lý Nguyên Liên cứ suy đoán mãi về tâm trạng của " Nhà Thơ Xứ Núi- Thái Nguyên"trong "Vần Thơ rơi"??Xin nhà thơ đừng để " Rơi" mà phí phạm quá đấy!Thơ hay mà lại là Lục bát thì phải nâng niu chứ đừng để rơi, dù chỉ một " Giọt" nhé!Một giọt cũng " Quy" nhà thơ ạ!Xin có đôi nhời "tâm sự " với " Nhà thơ Xứ Núi" đây: |