 Vinh Đào - saomaithp@gmail.com - 0913576936 - Đài PTTH HP
(Ngày 21/08/2011 6:46:52)
Anh ơi! Đọc thơ anh, đọc mà như không đọc...Bởi mùa thu của anh đẹp như một cô gái trong mộng của một người con trai đang yêu...Mặc dù giờ chỉ là kỷ niệm đẹp hóa thân trong bài thơ" Thu chưa kịp già" Của anh.
Em xin mạn phép có mấy câu chia sẻ cùng anh nhé!
Thu không già...
Thu bao nhiêu tuổi thu già
Một năm trở lại với ta một lần
Nắng thu vương mái tóc trần
Xanh xanh bạc bạc bần thần trước thu
Thu..! Nàng thiếu nữ tương tư
Buông rơi mái tóc vàng như nắng chiều
Càng nhìn càng thấy liêu xiêu
Giang tay níu giữ thu nhiều về tôi
Tóc giờ đã phủ nước vôi
Nhìn thu tôi thấy cả trời mộng mơ
Mượn lòng làm mấy câu thơ
Chúc thu trẻ mãi không bao giờ già...
Đào Vinh
 ĐINH THƯỜNG - thuonghuyen858@yahoo.com.vn - 0912.242.998 - Hải Phòng
(Ngày 20/08/2011 23:13:25)
Kính gửi: Ban Biên tập cùng bạn đọc!
Mỗi vần thơ họa, cảm tác chia sẻ hay những dòng cảm nhận, khen chê dù ngắn hay dài của bạn đọc đều có giá trị đối với hành trình sáng tác tiếp theo của tác giả.
Đinh Thường xin chân thành cảm ơn ý kiến của bạn đọc. Cảm ơn Ban Biên tập đã cho đăng bài thơ này.
Kính chúc các anh chị luôn vui khỏe, có thêm nhiều bài thơ Lục Bát hay góp phần giữ gìn và tôn vinh thể thơ truyền thống của dân tộc.
 Lê Minh Dung - leminhdungifc@yahoo.com.vn - 0937999939 - Thành phố Hồ Chí Minh
(Ngày 20/08/2011 7:27:28)
TIỄN THU
Chỉ còn một chút nắng vàng
Cơn heo may cuối em sang với mùa
Ngưu Lang Chức Nữ lệ mưa
Giọt ngâu dài vắn cũng vừa rưng rưng
Ngàn năm điệp khúc đã từng
Bàng già trút lá trơ lưng giữa trời
Tiễn thu mây xám đưa nôi
Lá vàng rơi... lá vàng rơi... lá vàng.
LMD
 Quỳnh Trâm - quynhtram10.01@gmail.com - 01674246145 - TP Hải Dương
(Ngày 19/08/2011 19:05:02)
MÙA THU TRẺ MÃI...
Mùa thu sẽ chẳng bao giờ già đâu, vì bao nhiêu người yêu mùa thu đến thế! Tình yêu ấy làm cho mùa thu mãi trẻ với những yêu thương, rung động... từ bao đời, từ "cái thuở ban đầu lưu luyến ấy" cho đến khi "tuổi theo mùa đi mãi", để ta thấy rằng, "chỉ tình yêu ở lại". Tình yêu trong một chiếc lá xanh như mắt biếc:
"Xạc xào một chiếc lá rơi
Đọng vào mắt biếc thành lời thế gian".
Lời của thế gian, cũng là lời của thế nhân nữa chứ - một cõi nhân tình thế thái nhuộm tím cả con người trong hoàng hôn khắc khoải. Và bỗng nhiên, nỗi nhớ từ đâu ùa về như mùa gió chướng: " Tình như gió chướng ngược đồi hoang sơ". Một cách so sánh vô cùng ấn tượng, nó khiến cho người đọc bỗng chốc cảm thấy một sự cô đơn đến tận cùng, cô đơn bởi một cơn gió chướng bất ngờ!... Cơn gió từ nỗi nhớ về một miền hoang sơ, một miền yêu thương thăm thẳm nhưng đã xa rồi... Sự mộng mơ của tâm hồn trong sáng, đâu phải ai cũng có và gìn giữ được giữa cuộc đời bon chen này? Vậy nên
"Đời ban một chút mộng mơ
Nguyện gom dâng hết thẫn thờ cho nhau".
Thật đẹp quá, thiêng liêng quá cái ước nguyện này! Bời đó là cái phần sâu thẳm của nỗi nhớ thương, của một tình yêu thuần khiết. Tình yêu làm cho câu hát có thể làm phù sa trở nên "tươi màu", làm cho con người có khả năng "ngược dòng đo dải nông sâu", và nói lên tâm tư của mình mà không cần phải "thẹn"!
Những cơn mưa thu vẫn đang nhè nhẹ rơi trong đất trời se lạnh... Những giọt mưa như những giọt tâm hồn vương trong con mắt của người đang chìm trong hồi ức... Mùa thu ơi!"Dường như trời đất lạc mưa", nhưng nỗi nhớ thì chẳng bao giờ "lạc" cả, bởi lẽ, thương ai, nhớ ai, thì trái tim mình đã biết trước rồi!
Miên man cảm xúc, xao xác với những âm thanh của tiếng thu - tiếng lòng, "Thu chưa kịp già" của nhà thơ Đinh Thường đã khơi lên sự đồng cảm trong tôi và những người yêu mùa thu...
Quỳnh Trâm.
 Lục Thị Bích Hạnh - tuoixechieu113@yahoo.com.vn - 01665460480 - Thanh Trì - Hà Nội
(Ngày 19/08/2011 11:39:42)
Lại một mùa Thu đến trong chúng ta đâu đó có chút xao lòng,lại nhớ về một mối tình ngày xưa ấy.Một bài thơ dạt dào cảm xúc nhiều ý tứ trong thơ đến với baì thơ" Thu chưa kịp già" ĐINH THƯỜNG với 2 câu:
Đời ban một chút mộng mơ
Nguyện đem dâng hết thẫn thờ trong nhau
Chỉ với 2 câu thơ thôi nhưng đã hiểu hết tâm trạng của người đang yêu cần gì,nhớ gì,Chỉ một chút mộng mơ ,một chút vương vấn trong lòng thôi đã đủ độ chín của bài thơ rồi.Lâu rồi tôi mới được gặp một bài thơ hay tuyệt vời như vậy.
Tôi yêu thơ nhưng mới hiểu được cách viết thơ lục bát qua một người bạn ,Anh đã hướng cho tôi cách viết thơ lucbat.Các yêu cầu cần có trong khi viết ,Chọn từ ngữ viết sao cho bài thơ hay.Hôm nay khi tôi vào trang lucbat đọc bài thơ này thấy mình cần học tập nhiều cách viết thơ,hiểu thơ lucbat.Tôi hy vọng mình sẽ có bài thơ hay khi đi sâu vào viết lucbat
 Phạm Văn Tự - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Tam Sơn - Quản Bạ - Hà Giang
(Ngày 19/08/2011 11:17:07)
THU HOÀI...
Thu chưa đến...lá đã rơi
Nghe lòng thao thức, đất trời có hay?
Mua đêm đắt,bán rẻ ngày
Phận mưa duyên nắng...thương cây...Thu hoài !
Phạm Tự
 Trần Vân Hạc - vanhac.yenbai@gmail.com - 0917 331 683 - 201, B4/ 189 THanh Nhàn, Hà Nội
(Ngày 19/08/2011 10:42:24)
NGẪU HỨNG THU
Thân tặng Đinh Thường
Thu về theo ngón tay xinh
Dâng đầy môi mắt lửa tình nguyên sơ
Đong đưa đong đưa đong đưa
Trái thu ưng ửng như chưa kịp già
Trời cao sáng tiếng chim ca
Tinh khôi trinh trắng nõn nà bình minh
Thu trong em, thu trong anh
Suối nguồn trong mát gom thành dòng sông
Hồng Hà ơi có biết không
Hạt lúa vàng có hồn sông trong mình
Thu ngây ngất ươm mầm xanh
Tay em khẽ chạm đã thành mùa yêu
Thu 2011
 Bùi thị Bình - binhcuong206@yahoo.com - 0912129748 - Ninh Bình
(Ngày 19/08/2011 9:40:22)
Xin được chia sẻ nỗi niềm với "Thu chưa kịp già" và Thân họa mấy vần cùng Tác giả Đinh Thường.
CHUYỆN MUÔN ĐỜI!
Thu chiều, lá ngẩn ngơ rơi
Vẫn là chuyện của muôn đời, nhân gian
Lá non tơ … lá lại vàng
Thời gian ơi, cứ nhẹ nhàng dần trôi
Dám mong đâu kiếp luân hồi
Dám đâu mong, lại một thời “Nhân Sơ”
Thế mà vẫn cứ nằm mơ
Thế mà vẫn cứ mong chờ…gặp nhau
Mái tóc huyền loáng thoáng ”sâu“
Áo nâu non đã vơi màu kiêu sa
Dẫu thu chiều đã xế tà
Người ơi… sao cứ thiết tha nghĩa tình
Em trong tôi, vẫn tươi xinh
Em trong tôi, vẫn bóng hình ngày xưa
Biết là qua chuyện nắng mưa
Mà trong ký ức như vừa … ”thủa xanh”!
 Từ Đức Khoát - tukhoat@yahoo.com.vn - 01679920465 - khu8 Thạch Đồng Thanh thuỷ Phú Thọ
(Ngày 19/08/2011 9:08:49)
Cảm "Thu chưa kịp già " của Đinh Thường tôi như được sống lại chút tình riêng lỡ bước nhưng còn đầy dư vị yêu thương ngọt ngào trong "Mắt thu "
Vậy xin có đôi lời cùng đồng cảm với Đinh Thường :
MẮT THU
Xuân là nụ biếc tơ non
Hè đang rực rỡ để còn sinh sôi
Thu dâng trải ngọt cho đời
Mãi còn xanh một khoảng trời… mắt em
Bồi hồi như lạ như quen
Hoang sơ ta nguyện báo đền cho nhau
Sông sâu xưa yếm bắc cầu
Mà sao lỡ hẹn …còn đâu bây giờ (?)
Thu về gặp lại ngẩn ngơ
Vẫn chưa quên phút đợi chờ hôm nao !
Bâng khuâng vê vạt áo đào
Địa đàng trái lạ đã trao cho người (!)
Bây giờ cách trở đôi nơi
Còn cho nhau một khoảng trời …mắt thu !
TĐK
|