Thứ tư, 24/06/2026,


Phố núi chạnh lòng (Đào Thái Sơn) (15/08/2011) 
 
PHỐ NÚI CHẠNH LÒNG
(Tặng Thúy Phương)
 
 
Đào Thái Sơn
 
Thế là tới lượt mình đi
Chiều như lá,
như mọi khi
rụng đầy…
Bước đường,
chầm chậm phút giây
Nỗi niềm riêng
gói vào tay tặng người.
Nhịp tim, từng nhịp ngậm ngùi
Khóc không được
lệ chảy xuôi vào hồn.
Thế là tới lượt mình buồn
Trăm năm nữa…
Biết có còn gặp nhau!
Đời như lá.
Lá như sao.
Đêm thăm thẳm
Biết phương nào tương tư!
Thế là, đành phải giã từ
Rơi chiếc lá, biết hư vô – phận người?
Thế là rừng núi chơi vơi
Lạc loài ánh mắt nụ cười hồn nhiên
Dốc đời mưa lạnh triền miên
Nẻo mòn hạnh ngộ giữa miền chiêm bao…
 
Pleiku, 3/7/2011
 
Đ.T.S
 
________________________
Tác giả Đào Thái Sơn
(Hội VHNT Tây Ninh)
Đ/c: Số 5, Phan Bội Châu, Thị trấn Tân Châu, Tây Ninh
ĐT: 0984755945 – Email: daothaison24.4@gmail.com
 
 
 

 
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  pham thị hải - phamhaibt@yahoo.com.vn - 0975635082 - hà nội   (Ngày 18/08/2011 14:50:08)

Khóc không được
lệ chảy xuôi vào hồn.
câu thơ thấy nên nỗi đau của tác giả đang nén lại
xin được chia sẻ cùng anh, chắc bài thơ nói lên sự ra đi của người thân tác giả

  đào anh thụy - duckuu43@gmail.com - 01688683380 - 46/169 dongkhe, ngoquyen, haiphong  (Ngày 18/08/2011 9:37:57)

Lại gặp nhà thơ họ Đào.
Mình rất vui và có đôi vần

Chưa lên phố núi lần nào
Nghe bạn kể
lòng xôn xao lòng
Ước môt chuyến
được long dong
Chìm vào phố núi
tường trong
rõ ngoài.

Giá mà có được một lời
Rủ mình lên với cõi trời...
"tương tư"
Đào Anh Thụy

  Trương Văn Lực - controi58@yahoo.com - 0937 30 35 36 - Ấp Thừa Lợi, xã Thừa Đức, Bình Đại, Bến Tre  (Ngày 15/08/2011 8:43:02)

15.8.2011,
Đọc PHỐ NÚI CHẠNH LÒNG của ĐÀO THÁI SƠN;ta đã không khỏi một cảm giác chạnh lòng vu vơ! Có phải ĐTS đang than thở không vậy? Lẻ nào..? "Chiều" và "dốc đời" rồi "lá"... nữa, có phải là những hình tượng cho thấy nhà thơ ĐTS đang lửng lơ buồn, tiếc...
"Chiều như lá/ như mọi khi/ rụng đầy"... "Đời như lá/ lá như sao/ đêm thăm thẳm biết phương nào tương tư"...Rồi kết bằng một lời than pha trách thật thống thiết "Dốc đời mưa lạnh triền miên/Nẻo mòn hạnh ngộ giữa miền chiêm bao…" Buồn, bi quan quá vậy!?
Xin chia xẻ phần nào với ĐTS, mong gửi đến bạn một chút lòng thành, hãy lạc quan, yêu đời dù biết trước đời không thuộc về ai vĩnh viễn.
PHỐ NÚI CHẠNH LÒNG của ĐTS đã có "Chiều như lá, đời như lá/ lá như sao"... mình xin được nối tiếp một chút "tình như lá" qua mấy câu nầy nhé:
...
"Tình như lá
lá như môi
Lắc lay mãi
những nụ cười
yêu thương!
Ta vô tư
Đời vô thường
Vô tâm
Sao trách
Em thương
Không chờ !
TVL
Xin chúc ĐTS luôn mạnh khoẻ, lạc quan!
TVL
 

Các bài khác: