*Ảnh minh hoạ: Tác giả
|
Trương Nam Hương kính mến! trong trang này đã có rất nhiều ý kiến thông cảm và trách nhẹ tác giả. Nhưng với tôi lại có một ý hơi khác một chút muốn trình bày cùng TNH và những người yêu thơ TNH. là một người vọc vạch làm thơ mà cũng chỉ có đôi chút thành công và lại là mảng thơ tình nên tôi vẫn luôn luôn băn khoăn về cái điều mà TNH đã viết ra được thành thơ vậy xin cùng trao đổi. - Thứ nhất về việc quên tặng vợ hoa thì có lẽ đó là một "tai nạn" không phải của riêng TNH mà là của giới đàn ông nói chung. Về điều này có lẽ vợ anh sẽ là người cảm thông đầu tiên cho anh. - Thứ hai về việc tác giả thả hết hồn thơ vào những "mối" tình với các nàng - "mây - gió - trăng - hoa - tuyết..." mà chẳng dành dụm cho người bạn đời một chút thơ nào thì việc đó đáng phải bàn lắm: Sao vậy ? Đó có phải đó là nghiệp chướng không? Bởi nỗi không phải chỉ thế hệ chúng ta mà xét từ xưa tới nay đất nước ta, dân tộc ta có biết bao nhà thơ nổi tiếng nhưng có mấy nhà thơ viết được những bài thơ thật hay về người bạn đời đâu. Có Hồ Xuân Hương viết được mấy bài thì lại là khi đã không còn được chung sống bên nhau. Sao vậy??? Cuối cùng tôi cũng tìm ra một điều là: Những người bạn đời luôn luôn dành cho nhau những gì là thiêng liêng nhất, là chân thực nhất, là thực dụng nhất, là thiết thực nhất nên nó không thể thoát ra khỏi cái ranh giới của thực tại để thoát thành thơ được. nếu cố làm thì nó thường chỉ dừng lại ở văn hay hò vè vậy thôi. Bởi nỗi thơ phải là cái thưc "thoát thực" *. Vậy nên tôi cho rằng TNH là một người chồng lý tưởng nhất trên đời và tôi xin chúc anh chị có một cuộc sống vô cùng hạnh phúc và có rất rất nhiều đêm những giọt nước mắt hạnh phúc tưới đẫm tình yêu của anh chị! * Từ này tôi mạnh dạn dùng nếu chưa được xin hãy lượng thứ. Đỗ Văn Chính CLB Văn nghệ sỹ Xứ Đoài Anh đa mang tận đẩu đâu cuối trời Bài thơ tự thú đây rồi Đêm nay ... đại xá cho người đa mang ... CHÚC NHÀ THƠ MÃI TƯƠI TRẺ ĐỂ CÓ NHỨNG VẦN THƠ KHÔNG GIÀ
TA HAY “Nhiều khi” là lời tự thú của nhà thơ Trương Nam Hương với vợ hiền. Cũng có thể là tâm trạng chung của nhiều thi sĩ. Tâm hồn nghệ sĩ vốn đa cảm, sao đành làm ngơ trước vẻ đẹp của đất trời và nhất là của mỹ nhân...
Giật mình giữa giấc mơ đêm
Kìa em khóe mắt ướt mềm chiêm bao Em nhân hậu biết nhường nào Cho bao cô gái được vào thơ anh Phụ nữ VN rất đảm đang và nhân hậu. Nguồn cảm hứng cho thi ca thường bắt đầu từ cảm xúc trước cái đẹp mà tạo hóa đã ban cho nhân loại, có hề gì hình bóng các giai nhân trong trí tưởng tượng của thi nhân! Và em, vợ hiền của anh: “Em thầm lặng khiến thơ đau. Anh đa mang tận đẩu đâu cuối trời” chính là lời xin lỗi của anh khi đã quên tặng em bông hoa mừng sinh nhật! Và em ơi! Nhiều khi…
Sự đời thật trớ trêu. Người thân thuộc với mình, nâng đỡ từng bước tiến, giấc ngủ, chắp cánh tâm hồn mình đôi khi ta lại lơ đãng...Thử hỏi manh áo che cho ta bớt cái gió lạnh mùa đông, ta có khi nào thèm để ý có bao nhiêu khuy áo trên chiếc áo mà ta đang mặc... Tôi đã được biết nhà thơ Trương Nam Hương qua nhiều bài thơ hay, mà gần đây nhất là cuộc gặp mặt tại trưa hè Hà Nội với cả chị nhà năm ngoái.. Được biết phu nhân của nhà thơ rất phúc hậu, tháo vát, đảm đang... Bài thơ "Nhiều khi" tôi thiết nghĩ Nhà thơ viết từ đáy lòng mình, rất thật tình. Xin chúc gia đình nhà thơ hạnh phúc, sức khỏe. Đặng Cương Lăng
Tôi rất thích thơ lục bát của Nhà thơ Trương Nam Hương. Đằm thắm giàu cảm xúc, lời thơ dung dị, hồn nhiên như hơi thở, nhiều ẩn dụ tinh tế, tạo được không gian đa chiều. Thơ truyền thống nhưng ngôn từ trong dòng chảy hiện đại. "...Em thầm lặng khiến thơ đau/Anh đa mang tận đẩu đâu cuối trời..." Bài thơ ca ngợi vợ , đồng thời ca ngợi nét đẹp chung vốn có của người phụ nữ VN, bản chất yêu chồng thương con nhất mực. Thật sự yêu chân thành thì những từ hoa mỹ đôi khi lại phản tác dụng đấy Bác ạ, em biết mà, nhưng quên tặng vợ hoa ngày sinh nhật thì đáng trách lắm lắm! :)) Anh viết thơ tặng ối nàng
|