ĐÊM MỒ CÔI
Nguyễn Bá Hòa
Đêm chong lá ngủ muộn mằn
Gió khuya gặm nhấm vầng trăng đến mòn
Mặc cho sương rụng vô hồn
Dửng dưng cỏ dại lối mòn vết xưa
Tầm xuân hé nụ đẩy đưa
Xanh xa khuất lấp hương thừa lặng thinh
Đêm hoang một gã đau tình
Sẩy chân dẫm nát bóng mình lẻ loi
Đêm trườn qua bãi chơi vơi
Uốn quanh nỗi nhớ một thời vắng em
Ngày mai về với lãng quên
Cõi không sót lại nhũn mềm nỗi đau
Kiệu vàng rớt khớp đã lâu
Dây cương buộc ánh trăng nhàu bên sông
Máu yêu đâu chảy loạn dòng
Mà tim lốc xoáy mà lòng réo sôi!
Biết thời gian có luân hồi?
Cho đêm bắt chước mồ côi với tình
Tiếng gà trở giấc bình minh
Giục tia nắng mới gọi tinh khôi về
5/2011
N.B.H
_______________________
Tác giả Nguyễn Bá Hòa
Trường Đại học Quảng
Tel. 0914041783
Email: xbahoa@yahoo.com
|
Có một lần tôi đọc Thị Nở "Bá Hoà" Tôi bắt gặp cách viết của nhà thơ rất đặc biệt.Hôm nay bất chợt tôi đọc Đêm mồ côi với những vần thơ nó vừa hư vừa ảo , vừa tưởng như là thật rồi lại mơ hồ.Với những lời tâm sự gửi vào những hình ảnh đêm đông nghe lạnh lùng,ẩn chứa một nỗi lòng đang dấu kín. Một mình tâm sự một mình "Đêm hoang một gã đau tình. Sảy chân giẫm nát bóng mình lẻ loi" Chỉ cần cảm nhận 2 câu thơ này tôi đã có thể bắt gặp một gã đau tình chọn đúng thời điểm thích hợp để ngã rất khéo léo đúng chiếc bóng của mình Thật khéo léo chọn từ để bộc lộ vần thơ đển cho người đọc phải suy ngẫm. Tất cả mọi sự diễn ra chỉ đến và đi vào một giấc mơ. Riêng tôi có cảm nhận rằng đằng sau giấc mơ ấy ẩn chứa nỗi lòng của tác giả. Vâng cảm ơn tác giả làm cho người đọc dường như bị cuốn hút vào cách viết để sau khi đọc thấy mình hư ảo , thật mà mơ , mơ và thật.
"Tiếng gà trở giấc bình minh |