TẾT XƯA

Trần Mạnh Hảo
Lòng tôi xoay tít hòn bi
Tết là trở lại thời kỳ thiếu niên
Chờ ăn tóp mỡ ngoài hiên
Tôi ngồi xem chảo thôi miên lửa bừng
Chiều ba mươi khói cũng mừng
Củi mong đượm lửa xin đừng thành than
Nghĩ thương dao thớt cơ hàn
Mới hơi hám thịt, đã tràn tiếng kêu
Khói nâng mái rạ lên chiều
Cha nhờ gió buộc cây nêu mưa phùn
Tôi ngồi xem lửa run run
Mẹ manh rế rách chổi cùn giấu đi
Giao thừa pháo chuột hi hi
Mẹ cha cho tuổi mà đi thành người
Ngoảnh thương mây lạnh trắng trời
Những mơ quánh lại trong nồi thịt đông…
T.M.H
______________________
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo
(TP. Hồ Chí Minh)
|
Không biết là buồn hay vui, nhưng đọc TẾT XƯA của TMH tuy mới nhắc lại một vài nét quê thôi ..nhưng tôi được thả hồn về với thời còn niên thiếu dưới luỹ tre làng xưa...bao nhiêu là kỉ niệm...của một thời đã đi qua...vẫn còn lưu giữ đâu đây...trân trọng lắm.
Tuyệt vời!
Đồng cảm cùng nhà thơ về tết xưa. TẾT VÙNG RỐN LŨ ĐI QUA THÊM XA XÓT CẢNH... XƯA CÓ NHỮNG CẢNH NGHÈO Tết về chẳng xóa sầu bi Kiếp nghèo lận đận ...định kỳ thường niên Có nhà trống toác cửa hiên Có nhà túng thiếu liên miên...giả bừng ! Chủ về chó chẳng buồn mừng Đầu rau bếp rạ xem chừng tàn than Xót thương cho cảnh bần hàn Vườn heo gió lạnh bàn hoàn lá kêu ... Sương gieo mờ ảo mây chiều Cành nêu hàng xóm phiêu diêu mưa phùn Ầu ơ chen tiếng võng run Sân rêu trơn những mốc mùn ngại đi ! Xưa kia buồn những chi chi giờ nay ấm cúng rộn thi tiếng cười Xuân về đào nở thắm trời Qua rồi cái tết của thời ... bấc đông ! NGUYỄN XUÂN HUY
Ôi! Tôi chỉ đi tìm cái Đẹp của không khí Tết trong hơi ấm của mùa xuân, màu vàng rực của hoa mai, niềm vui hớn hở trên gương mặt trẻ thơ với phong bao lì xì đỏ chói...
Cám ơn nhà thơ Trần Mạnh Hảo đã nhắc nhở tôi tìm về với Cái Đẹp rất chân xác và rất xúc động: "Mẹ manh rế rách chổi cùn giấu đi" Theo tôi, đây là một trong những câu thơ Tết nồng ấm nhất! |