CÂU BÓNG

Võ Tấn Cường
Ta ngồi câu bóng vu vơ
Thời gian bôi xóa vật vờ tình câm
Sông thao thức chảy âm thầm
Làm sao chứa hết thăng trầm đời ta
Mơ ôm Tiên Cá hoan ca
Làm sao rửa sạch phồn hoa hồn người
Ta câu tình ái bạc vôi
Trả cho sương khói giọng cười liêu trai
Ta câu ân nghĩa nhạt phai
Trả cho ảo ảnh hình hài thương yêu
Ta câu nghiêng ngả bóng chiều
Giật lên tơi tả cánh diều… ấu thơ.
Mỹ Tho, tháng 11-2010
V.T.C
________________
Tác giả Võ Tấn Cường, ĐT: 0908126911
Đc/: Đài Phát Thanh Truyền Hình Tiền Giang
Email: tancuongthtg@gmail.com
Ban biên tập: Hân hạnh đón chào Tác giả mới của Lucbat.com
Chúc Bạn mạnh khoẻ và thường xuyên đến với trang thơ này
|
TA CÂU NGHIÊNG NGẢ BÓNG CHIỀU
Ta ngồi câu bóng vu vơ Thời gian bôi xóa vật vờ tình câm Sông thao thức chảy âm thầm Làm sao chứa hết thăng trầm đời ta Mơ ôm Tiên Cá hoan ca Làm sao rửa sạch phồn hoa hồn người Ta câu tình ái bạc vôi Trả cho sương khói giọng cười liêu trai Ta câu ân nghĩa nhạt phai Trả cho ảo ảnh hình hài thương yêu Ta câu nghiêng ngả bóng chiều Giật lên tơi tả cánh diều… ấu thơ. Đây là lần thứ hai tôi được đọc bài thơ “Câu bóng” của tác giả Võ Tấn Cường. Hồn thơ Tấn Cường man mác một nỗi buồn khó tả, chất chứa những suy tư, trăn trở của tình đời và góc khuất của nội tâm được khai thác triệt để. Quan điểm trong sáng tác, trong cuộc sống của anh là “trong bóng tối tôi nhìn tôi rõ nhất” và anh cho rằng “trong mỗi người có con mắt thứ ba...gọi là tuệ nhãn, con mắt đó giúp mình nhìn thấu suốt mình hơn”. Với “Câu bóng”, quan điểm trên càng bộc lộ rõ nét. Bản thân mỗi người luôn đối diện với ba thực trạng : quá khứ, hiện tại và tương lai. Tác động của những thực trạng ấy cũng như sự đón nhận của mỗi cá nhân là khác nhau, có người dù sống trong nghịch cảnh vẫn luôn lạc quan, yêu đời, tin vào ngày mai tươi sáng; có người bi lụy, u uất, sầu não, mất phương hướng…Riêng với ai có tâm hồn đa sầu, đa cảm thường hay tìm về thế giới nội tâm sâu lắng để tự chiêm nghiệm, khám phá mình và văn chương là điểm tựa vững chắc để cân bằng trạng thái tâm sinh lý. Với anh Tấn Cường cũng vậy, chúng ta bắt gặp ở anh một con người với đời sống tình cảm nội tâm khá phong phú nhưng đầy ắp nỗi niềm. Anh cho rằng, nhân bản thứ hai của mình …chiếc bóng, rất thẳm sâu mà anh chưa kịp khai thác, chưa kịp thấu hiểu và anh đã tự “câu bóng” để chiêm nghi ệm, mong thời gian xóa hết bao nỗi nề x ưa cũ: Ta ngồi câu bóng vu vơ Thời gian bôi xóa vật vờ tình câm Mới nghe qua từ “câu bóng”, ta cho là lạ, là phi lý, bóng là cái gì đó vừa hữu hình (nhìn thấy), vừa trừu tượng (không thể nắm bắt được), đâu phải con cá dưới …sông Tiền, sông Hậu đâu mà “câu”. Cũng có thể lúc này tác giả đang ngồi ven …sông Tiền để “câu” cá thật và “câu” cả tình đời đen bạc. Đây chính là sự tinh tế, đầy sáng tạo trong phong cách thơ Tấn Cường, các từ “vu vơ”, “vật vờ” đã “giải mã” cho “câu bóng” hết sức khéo léo, ý nhị. Mong mỏi của tác giả là “thời gian” sẽ “bôi xóa” mọi quá khứ ưu phiền. Và hai câu thơ tiếp theo đã mở ra không gian của bài thơ: Sông thao thức chảy âm thầm Làm sao chứa hết thăng trầm đời ta Dòng sông Tiền mênh mông chở nặng phù sa cho cây lành, trái ngọt đang “thao thức” nhưng “âm thầm” chảy cũng như tác giả đang thắt thỏm, lo âu với “thăng trầm” của cuộc đời mình làm sao sông chứa hết. Mơ ôm Tiên Cá hoan ca Làm sao rửa sạch phồn hoa hồn người Giấc mơ cổ tích ngọt ngào chợt đến trong lúc cô đơn, lạc lõng ấy, khát khao tưởng chừng rất giản đơn nhưng khó trở thành hiện thực. Vịnh …nàng Tiên cá để lấp đi khỏang trống thênh thang trong tâm hồn, ai người thật sự hiểu mình để cùng bầu bạn, sẻ chia vui buồn, trăn trở, suy tư, cùng “rửa sạch phồn hoa” của “hồn người” và của “tình ái bạc vôi”: Ta câu tình ái bạc vôi Trả cho sương khói giọng cười liêu trai Hòai niệm quá khứ để xác định cho mình một “tấm thế” xóa đi ký ức đau buồn, sẵn sàng chấp nhận hiện tại và chào đón tương lai. Tôi cho rằng, tác giả đã rất trăn trở, dằng xé mãnh liệt trước khi quyết định “giải thóat” tâm hồn mình ra khỏi ký ức muộn phiền. Đến khi tự “đả thông” tư tưởng thì góc nhìn về “hình hài thương yêu” ngày xưa, giờ chỉ còn là “ảo ảnh” cũng trở nên giản đơn, nhẹ nhàng như làn gió thỏang qua, mỏng manh như “sương khói” trong buổi chiều tà: Ta câu ân nghĩa nhạt phai Trả cho ảo ảnh hình hài thương yêu Khép lại bài thơ, hai câu kết vẫn còn man mác, vừa xót xa vừa thương cảm: Ta câu nghiêng ngả bóng chiều Giật lên tơi tả cánh diều… ấu thơ. Có lẽ đời sống tình cảm đã qua của tác giả không được trọn vẹn như mơ ước nhưng bù đắp lại, anh “sở hữu” một sức khỏe tốt, một công việc đúng với sở trường, một đam mê nghệ thuật chân chính, một tâm hồn luôn hướng thiện… đó là những điều rất quý giá mà ít ai có được. Tuy nhiên, “trót sinh ra kiếp làm người”, nhất là giới văn nghệ sĩ, thì từng lúc, từng nơi tâm trạng có xáo trộn, có xao động sẽ không tránh khỏi. Quan trọng rằng anh vẫn tự làm chủ được bản thân anh, vẫn biết cách cân bằng trạng thái tâm lý, vẫn sống hết mình với công việc, hết lòng với bạn bè, quan tâm đến xung quanh và cống hiến cho đời những vần thơ đẹp, tôi tin rằng mai mắn sẽ luôn mỉm cười với anh. NTD |