CÔ TÔI
Phạm Tâm An
Cô mơ về tuổi đôi mươi
Sướng gì đâu - giữa cái thời đạn bom
Cái thời xẻ dọc Trường Sơn
Bờ vai con gái chẳng sờn nắng mưa
Ngồi nghe cô kể : “ngày xưa...”
Hình như có cả giấc mơ xuân thì
Hình như có nỗi niềm chi
Cô đợi mãi một người đi không về
Đêm đêm cô vẫn ngủ mê
Gọi tên ai giữa bộn bề tâm tư
Ố vàng những bức tình thư
Cô không khóc, mắt lại như ướt nhoà
Bao nhiêu tháng lại, ngày qua
Tóc cô xanh thế thoắt ra trắng rồi
Vẫn một mình giữa đơn côi
Hoàng hôn buông xuống, cô ngồi buồn hiu
Vẳng nghe chim quốc quốc kêu
Lòng trinh nữ
khóc giọt chiều mênh mang !
P.T.A
_____________
Tác giả: Phạm Tâm An - Hội VHNT tỉnh Ninh Bình
Email: chicantaman@yahoo.com – đt: 0916863368
'Mời các tác giả tham gia xuất bản sách năm Canh Dần'
Mời xem Danh sách các tác giả đã đăng ký tham gia xuất bản sách
|
Tâm An thân mến !
Gần đây tôi có đọc một thông tin, một xã... ở Thái Bình, có đến 28 Bà mẹ VN anh hùng, trong đó chỉ còn 2 mẹ còn sống. Bài thơ của Tâm An có thể coi là món quà tri âm các mẹ, các chị hy sinh... những hạnh phúc lớn lao nhất của cuộc đời mình cho chồng, con, người yêu mình đi GP đất nước. Nếu một chiến sĩ có thể hy sinh tính mạng mình ở mặt trận chỉ trong chốc lát.., thì ở hậu phương những người phụ nữ ấy hy sinh cả tuổi xuân, cả cuộc đời mình. Sự hy sinh mất mát lâu quá, dài quá, mòn mỏi quá và to lớn quá . Bao nhiêu nước mắt đã chảy đi rồi?!... Cảm ơn Tâm An có một sáng tác tốt. Tôi chưa có bài thơ nào viết đạt về chủ đề như bạn, nên gửi đôi lời góp ý. Chúc bạn có nhiều bài viết tốt hơn tiếp sau. ĐÀO TUYẾTTHÀNH. NGÀY VỀ Cảm đề bài CÔ TÔI của tác giả Phạm Tâm An Cô tôi miền sóng luân hồi Lênh đênh mỏi mắt khuất lời trăm năm Kể từ độ ấy vắng tăm Nẻo đời rong ruổi dải khăn dãi dầu Chợ quê lỡ mối phiên đầu Cô đi tìm lại sắc màu xuân tươi Cầm lòng trong chốn chơi vơi Phận nào mua được mảnh rơi trăng rằm? Thế rồi mùa ngát sen đầm Cô tôi gói ghém hương thầm xa xưa Gửi lời vào gió đung đưa Ru êm vạt nắng nhẹ mưa gió nguồn... Ngày về chớp chạy mây buông Cô tôi đổi bấy điệu buồn...thành vui ! Nguyên Xuân Huy
Tâm An xin gửi tới Ban biên tập Lucbat.com đã chọn đăng bài thơ "Cô tôi" vào ngày kỷ niệm thiêng liêng 27.7 cùng quý cô, chú, anh, chị...đã đọc, động viên và đồng cảm với tác giả bài thơ này lời cảm ơn sâu sắc!
Trên đất nước mình, đâu đây quanh chúng ta còn nhiều người phụ nữ đang sống đơn côi, hắt hiu như "cô tôi" lắm...Mong sao những niềm vui khác của cuộc sống cũng như sự quan tâm, chia sẻ của chúng ta sẽ bù đắp được phần nào nỗi buồn chiến tranh của các cô, các chị! Xin cảm ơn mọi người và kính chúc các cô, chú, anh, chị ... luôn khoẻ, vui! Lấy chữ của CÔ TÔI cảm tác
Bài thơ "Cô tôi" của Phạm Tâm An vẽ lên bức chân dung của "cô tôi"- một con người cụ thể nhưng lại có tính điển hình cao. "Cô tôi" hay chính là hình ảnh những phụ nữ bỏ lại sau lưng tuổi 20, gửi lại tình yêu mãi mãi tuổi thanh xuân trên chiến trường khói lửa, ! Tình yêu, sự chờ đợi trong khắc khoải, vô vọng... Chiến tranh đã lùi xa, thời gian vẫn lặng lẽ trôi, bỏ lại sau lưng một sự thật tê lòng: cô "trinh nữ" tóc bạc trắng, "một mình giữa đơn côi", mòn mõi trong "bóng hoàng hôn"...
Một sự ám ảnh đến se lòng khi đọc 2 câu kết bài: "Vẳng nghe chim quốc quốc kêu Lòng trinh nữ khóc giọt chiều mênh mang !" "Cô tôi" là một bài thơ tự sự nhưng ẩn đằng sau câu chữ là một tâm tình mênh mông, một sự thấu hiểu, đồng cảm với số phận của "cô tôi", với những người phụ nữ đã cống hiến tuổi thanh xuân cho cuộc sống ngày hôm nay. Có lẽ những ai đã từng là nữ thanh niên xung phong, đã từng ra chiến trường sẽ không thể không xốn xang khi đọc bài thơ này? Chúc mừng chị - Phạm Tâm An, đã có một bài thơ thật cảm động! CHỊ TÔI Tôi cũng có một người chị họ hàng một thời " nghiêng sườn đông mà che mưa anh / nghiêng sườn tây em xòe bóng mat"...đã ngoài 60 vẫn đang khép cửa tâm hôn bằng những hoài niệm về những năm tháng TNXP phơi phới ấy../ Chị ngồi xâu những câu thơ LỖI CỦA CHÚNG TÔI
Cảm ơn Tác giả Tâm An ! một bài thơ hay . Nói đầy đủ về chân dung
nữ tnxp (hoặc bộ đội ) trọn vẹn riêng (Cô mình ) và chung về những người con gái hy sinh tuổi thanh xuân cho Tổ Quốc. Ban biên tập đưa bài này vào hôm nay rất kịp thời và rất ý nghĩa! Chúc Tâm An và gia đình luôn khỏe,hạnh phúc! Thân. Lâu quá không thấy em, " giã từ vũ khí " rồi ư ! Khỏe không Tâm An ?. Gởi em bài thơ đọc cho vui TA nhé.
Nói về cuộc chiến tranh "Xẻ dọc Trướng Sơn đi cứu nước" của chúng ta, không thể không nhắc tới những cô gái thanh niên xung phong, những người đã chịu bao vất vả, hi sinh thầm lặng cho Tổ Quốc ta có ngày hôm nay. Đó là 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc, 10 cô gái Lam Hạ... và hàng vạn những cô gái thanh niên xung phong chưa được vinh danh khác. Quãng đời thanh xuân đẹp nhất của họ đã gửi vào những cánh rừng Trường Sơn, những "túi bom", những con đường mòn huyền thoại để làm nên những chiến công huyền thoại lặng thầm. Nhiều người đã hiến dâng tuổi thanh xuân của mình cho đất nước. Nhiều người trở về, lại âm thầm gánh chịu nỗi đau của thời kì hậu chiến. Bài thơ của Phạm Tâm An đã khắc hoạ hình ảnh một người trong số họ. Đây là một bài hay, làm xúc động lòng người bởi sự nhẫn nại , chịu đựng âm thầm của những người phụ nữ đã dâng hiến tuổi xuân và hạnh phúc riêng tư của mình cho Tổ Quốc.
Xin kính cẩn gửi tới các chị lời tri ân của tôi. |