LỤC BÁT RU…
Bùi Thị Bình
Chao nghiêng nón lá bồng bềnh
Ầu ơ khúc hát… sân đình... cây đa...
Sáo diều trầm bổng thiết tha
Câu thơ lục bát mặn mà tươi duyên
Mẹ ru em chuyện Hoa Tiên
Chuyện chàng Tôn Các nỗi niềm gần xa
Chuyện chàng Kim Trọng hào hoa
Chuyện Nàng Kiều xót thương Cha bán mình
Bao câu lục bát ân tình
Bao năm tháng… một bóng hình Mẹ yêu
B.T.B
_________
Tác giả Bùi Thị Bình. Tam Điệp. Ninh Bình
Email: binhcuong206@yahoo.com
Đi ện thoại: 0912129748
'Mời các tác giả tham gia xuất bản sách năm Canh Dần'
Mời xem Danh sách các tác giả đã đăng ký tham gia xuất bản sách
|
Bùi Thị Bình xin chân thành cảm ơn Các Anh Chị và Các bạn đã đồng cảm, chia sẻ và thổi hồn cho "Lục bát ru". ĐI TÌM LỜI RU ... NGẪU HỨNG ...RU
MẸ ƠI
Mẹ nào có nghĩ ngày xanh Ru hao đêm xuống bên mành ngày xưa Bỏng đôi vai dưới nắng trưa Run run chân bước, cơn mưa nghiêng chiều Từng câu lục bát chắt chiu Còn trong mái lá xưa nghèo mẹ ơi ! Trần Trọng Tâm
Bài thơ "Lục bát ru" khá hay và rất cảm động. Bài bình của Vũ Thiên Kiều vô cùng sâu sắc và bay bổng. Có thể nói Vũ Thiên Kiều đã thổi hồn, nâng gió, chắp cánh cho các tầng nghĩa hàm ẩn trong bài thơ hiện dần lên. Trong Mỹ học hiện đại người ta gọi đó là "đồng sáng tạo". Có điều, tôi chưa ưng dùng từ "chuyện" trong cum từ "chuyện Hoa Tiên". "Hoa Tiên" là tên một Truyện thơ Nôm của Nguyễn Huy Tự, vì vậy phải dùng từ "truyện Hoa Tiên" mới đúng.
Có gì không phải mong tác giả và bạn đọc cảm thông! Cảm tác LỜI RU @ Thiên Kiều! Đọc “Lục bát ru” mà cảm thấy hồn lâng lâng, từng kỷ niệm của thời thơ ấu cứ khẽ khàng rủ nhau hiện về. Chao ôi! Ai đã từng sống ở làng quê Việt Nam thì khi đi xa mới thấy nhớ, nhớ da diết cái cây đa, giếng nước, sân đình, nhớ khúc hát, nhớ sáo diều trong chiều lồng lộng gió quê hương… Chao nghiêng nón lá bồng bềnh Thời bây giờ các bà các mẹ, các chị em miền quê dù theo mô đen, đội nón vải, nón kết, nón rộng vành… Nhưng khi đi lao động ngoài đồng ruộng, đầu không thể thiếu và cũng không có cái gì đội mà mát, mà nhẹ nhàng, tiện lợi như cái nón lá. Còn nếu có dịp bắt gặp ở đường quê, ngõ phố của Việt Nam (kể cả nước ngoài) hình ảnh các cô gái mặc áo bà ba, áo dài, đội nón lá ai cũng cảm thấy xốn xang, xao lòng, có một điều gì như cảm thấy thân lắm quen lắm, mừng rỡ lắm, cái mừng như đau đáu, như xoáy vào hồn mình (vì hình ảnh ấy bây giờ hiếm lắm). Rồi người đội nón lá mà khẽ nghiêng nghiêng vành nón, miệng mỉm cười thật duyên dáng thay lời chào, thì ôi thôi, hồn ta đã bị một lực hút kỳ diệu, không phải nón nghiêng nữa mà thân người ta như nghiêng như bồng bềnh trên mây vậy, một cảm xúc rất lạ. Cảm xúc lạ này đã đựơc tác giả Bùi Thị Bình khéo léo đưa vào “Lục bát ru” . Câu thơ Lục bát chính là lời ru của bà, của mẹ. Nghe lời ru mượt mà tha thiết , chỉ nghe thôi nhưng ta những tưởng khúc hát đang ngân vọng trong lòng, hình ảnh sân đình, cây đa rất đỗi yêu thương, văng vẳng tiếng sáo diều tha thiết… và còn nhiều nhiều nữa những hình ảnh quê hương được kết dệt trong từng câu lục bát. Những lời ru chỉ gợi về miền ký ức xa xưa… như thế có là già cỗi không, có cũ không, có lạc hậu không…? Không hề! Lời ru ấy được nối truyền từ bà sang mẹ, từ mẹ sang ta và tiếp nữa… nhưng vẫn mãi mang hơi thở, hương vị mặn mà duyên dáng xinh tươi, vẫn còn mới và đầy sức hấp dẫn. Mẹ ru em chuyện Hoa Tiên Lời ru của bà của mẹ xưa còn bay bổng, thiết tha nồng nàn những câu thơ lục bát của Truyện Hoa Tiên (của Nguyễn Huy Tự), Truyện Kiều ( của Nguyễn Du). Rồi bao nhiêu lời ru nữa như: Con kiến mà leo cành đa Cũng là những câu thơ lục bát tự nhiên mộc mạc dân dã… Những câu thơ cứ thầm dần… ngọt ngào đưa ta vào giấc ngủ. Từ những lời ru tuyệt vời ấy giúp ta hiễu rõ những câu chuyện xa xưa, nuôi hồn ta khôn lớn từng ngày, dù đi xa, vẫn luôn hướng lòng da diết nhớ về người thân và quê hương yêu dấu. Bao câu lục bát ân tình Câu kết bài thơ tác giả đã mạnh dạn gói bao câu lục bát, gói cả thời gian - đấy chính là quá khứ là cội nguồn. Khẳng định chính Lục bát đã đưa ta về với cội nguồn. Bất ngờ hơn là đọc và nghe câu thơ Lục bát, mà nhớ tới Mẹ yêu, người mẹ đã hằng đêm ru ta, ẩn hiện hình bóng người mẹ bằng xương bằng thịt khi xưa… Bây giờ, đối với nhiều người, Mẹ yêu không còn nữa… nhưng những câu thơ Lục bát vẫn còn, mãi còn, như lời ru, như bao tình thương yêu trìu mến nồng nàn của mẹ vẫn hàng ngày chăm sóc ủ ấm ta vậy. Bởi thế! “Lục bát ru… “ Một tứ thơ không hề mới nhưng những câu thơ Lục bát nhẹ nhàng như lời ru mộc mạc của bà, của mẹ khi xưa mà vẫn gây cho người đọc niềm rưng rưng, lòng nhớ về quá khứ và thoáng ước ao kéo thời gian quay lại, trở về tuổi thơ ấu, muốn được bà, được mẹ cất lời ru… để vợi những lo nghĩ, những bộn bề, nhọc nhằn, áp lực của cuộc sống hôm nay. Bài thơ “Lục bát ru” của tác giả Bùi Thị Bình còn là một sự khẳng định Thơ Lục bát mãi là lời ru, là niềm thương nỗi nhớ, là quê hương, là Mẹ yêu, là tâm hồn… của người Việt Nam chúng ta. Vũ Thiên Kiều
Bài thơ Đậm chất ca dao, gắn liền với khung cảnh làng quê, những tình cảm bình dị mà thiết tha.
Cám ơn tác giả đã cho người đọc một hoài cảm về những ngày thơ bé! THÂN HỌA BÀI THƠ (Lục bát ru…)CỦA BẠN BÙI THỊ BÌNH Ầu ơ con ngủ cho ngon |