Thứ bảy, 20/06/2026,


Khóc (Trương Nam Chi) (25/06/2010) 

KHÓC

             Trương Nam Chi

Khóc cho vơi bớt nỗi buồn
Khóc cho quên hết ngọn nguồn đắng cay
Để cho nước mắt lăn dài
Cuốn trôi đi mối tình đầy trái ngang

Tiếc gì khi giấc mộng tan
Hãy cho lệ ứa ngập tràn con tim
Khóc cho đời hết nổi chìm
Thời gian xóa sạch nỗi niềm đơn côi

Khóc đi nước mắt đầy vơi
Rồi mưa sẽ tạnh bầu trời sẽ trong
Và cơn giông tố bão lòng
Còn như gió thoảng, mây hồng lại qua

Khóc cho nước mắt nhạt nhòa
Là cho thời khắc giao hòa buồn- vui

 

T.N.C

 

 

________________

Tác giả: Trương Nam Chi (TP.HCM)
Điện thoại: 0903 318188
Email: truongnamchi@gmail.com

 

             'Mời các tác giả tham gia xuất bản sách năm Canh Dần'

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Vũ Thiên Kiều - vuthienkieu@gmail.com - 0986585388 - Kiên Giang  (Ngày 10/07/2010 03:35:26 PM)

       Bài thơ “Khóc” của tác giả Trương Nam Chi buồn nhưng ý nghĩa quá! Ở đời! Khi mới là hài nhi bé bỏng ai cũng phải cất tiếng khóc đầu tiên để chào đời. Đến khi có nhận thức ai đã không từng một lần phải khóc nhỉ! Thiết nghĩ! Cõi trần gian với vô vàn sắc thái, lúc thăng lúc trầm, với bể dâu bao nỗi nghẹn ngào… thì ai cũng khóc, có thể là khóc thầm, khóc nức nở, khóc lặng thinh, khóc gào lên… Thế nên nếu ai đó đang trong chơi vơi sầu não, khi đọc bài thơ cảm thấy như được đồng cảm và chia sẻ tới tận cùng. Để rồi... nỗi buồn đang đóng băng ấy sẽ tan ra, chảy đi… lòng nhẹ nhàng, thanh thản và tự mủm mỉm cười rộn đón sắc xuân của ngày mới. Xin cảm ơn tác giả và gởi tới mọi người bài họa “Tình vỡ” để những ai đó đang thất tình cùng tiếp tục khóc… !

TÌNH VỠ

Chiều rơi trên áng mây buồn
Trăng non thành sợi chỉ luồn niềm cay
Ngõ nhà anh… đã dặm dài
Đêm cùng em nỗi vơi đầy ngổn ngang…

Dẫu rằng nay hợp mai tan
Vẫn thương vẫn nhớ cung đàn rộn tim
Dẫu rằng nay nổi mai chìm
Vẫn khao khát vẫn kiếm tìm lẻ côi

Thời gian liệu có chậm vơi
Không gian cảnh có đổi đời đục trong?
Cho tình xưa thắm lại lòng
Trời xanh nâng dải tím nồng mây qua…

Rưng rưng hồn gạt lệ nhòa
Mộng tình vỡ… tiếng cười òa vờn vui!

Vũ Thiên Kiều

  Nghiêm Thế Anh - nghiemtheanh@gmail.com - 0912858226 - Viết văn, ĐH Văn hoá - Nghệ thuật QĐ  (Ngày 28/06/2010 09:25:48 PM)

Trương Nam Chi, Trương Nam Chi
Cớ sao khóc tỉ tì ti hỡi nàng?
Hay là duyên phận đa mang
Tay vê vạt áo đợi chàng ngược xuôi...

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 27/06/2010 06:02:04 PM)

CƯỜI...
Hãy cười... đừng khóc người ơi
Khóc bao nhiêu cũng chẳng vơi nỗi buồn !

Cười cho đời mãi trẻ hơn
Nỗi buồn ly biệt mỏi mòn vơi đi...

Khóc làm chi, buồn làm chi ?
Cười cho vui nhé..., thầm thì cười hoa...
Phạm Tự

  Nguyễn Đức Tùy - ndtuy@yahoo.com.vn - 0974131428 - Việt Trì-Phú Thọ  (Ngày 26/06/2010 10:50:41 AM)

Xin chia sẻ đôi dòng với tác giả Trương Nam Chi:
"Khóc cho vơi bớt nỗi buồn"
Đắng cay theo giọt lệ tuôn ngắn dài
Khóc xua đi nỗi u hoài
Bụi trần rửa sạch cho đời vui lên
Khóc xua đi nỗi buồn phiền
Mưa tan trời lại nắng lên huy hoàng
Lau khô giọt lệ còn vương
Cho đời lai thấy yêu thương trở về!

  Huệ Nguyên_Nguyễn Văn Hợp - nguyenhoplak@yahoo.com.vn - 01669771449 - Lăk_Đăk Lăk   (Ngày 26/06/2010 09:59:46 AM)

Huệ Nguyên không dám gọi là cảm tác, chỉ xin được chia sẻ cùng tác giả mấy dòng.


KHÓC

Khóc cho vơi bớt muộn sầu
Khóc cho vơi bớt thương đau bởi người
Khóc cho trút cạn lòng tôi
Để mai tôi lại rạng ngời sức xuân…

25/06/2010
Huệ Nguyên

  MINH TUẤN - ngongiochungtinh@yahoo.com - 0042 0723 661 057 - CỘNG HÒA SÉC  (Ngày 26/06/2010 03:54:35 AM)

THÂN HỌA VỚI BẠN TRƯƠNG NAM CHI BÀI THƠ <KHÓC >THẬT LÀ ĐA SẦU ĐA CẢM ,CHÚC BẠN VUI VẺ.
________

LỆ LÒNG …

Lòng ta muốn hết nỗi buồn
Cất lên tiếng khóc ,để tuôn sạch bầu
Nghĩ nông cạn,giống trời Ngâu
Mưa bao nhiêu nước sạch sầu bấy nhiêu.

Khóc đêm trăng sáng cô liêu
Giọng sao chẳng khóc được điều ta mong
Ngại ngùng trông bóng chị Hằng
Thấy làn da trắng ,mắt dăng mơ hồng.

Nghĩ người, nước mắt dạ nông
Đàn ông mà khóc thật không ra gì
Chữ tình tự nó đến đi …
Buồn vui phải có ,khóc thì đừng say …

Đường trần nắng ngả mưa bay
Trời phơi mây trắng thì ngày hạ cao
Môi sen ,miệng gió ngọt ngào
Khóc ta ...Sao sánh được ao nước đầy .

MINH TUẤN


  Dung Thị Vân - dungthivan2910@gmail.com - 0903 372219 - TP.Hồ Chí Minh  (Ngày 26/06/2010 06:57:14 AM)

Trương Nam Chi đã đặt tựa bài thơ là KHÓC.Chỉ một từ khóc thôi mà sao nghe cay đắng nỗi niềm.Tại sao tác giả lại khóc?.Có lẽ khi ta không còn giải quyết được việc gì đó thì ta chỉ còn biết khóc.Và khóc đã làm cho ta vơi đi những điều đau khổ.Vâng, chỉ có khóc mới giải tỏa được nỗi niềm đắng cay.Mà chỉ có nguyên nhân làm cho mọi người khóc nhiều nhất cũng chỉ là tình yêu.

Tình yêu là điều làm cho người ta hạnh phúc nhất và cũng làm cho con người ta dằn vặt khổ đau nhất.Có đôi khi khổ đau đã làm cho người ta quẩn quanh trong ngã rẽ của cuộc đời đến không còn thiết tha đến một điều gì.Thế mới biết tình yêu là lẽ sống như mọi người thường hay nói đến.

Ở đây tác giả Trương Nam Chi cũng khóc.Khóc cho cuộc tình đầy trái ngang.Tác giả muốn quên đi tất cả.ở những câu thơ đầy ai oán mà Trương Nam Chi muốn nước mắt sẽ cuốn trôi đi hết tất cả nỗi niềm đau.Mà đọc câu thơ ta có cảm giác như là tiếng khóc đầy tuyệt vọng này sẽ tuôn rơi những giọt nước mắt chảy thành sông thành biển.Chỉ có nước mới cuốn trôi được tất cả những vẩn đục của cuộc đời.Mà ở đây tác giả đã ví như giọt nước mắt.
Khóc cho vơi bớt nỗi buồn
Khóc cho quên hết ngọn nguồn đắng cay
Để cho nước mắt lăn dài
Cuốn trôi đi mối tình đầy trái ngang

Thôi thì chỉ còn có khóc khi giấc mộng đã không thành.Khi cuộc tình đã tan, đã không tròn ước mộng.Lối đi về đơn côi.Nhìn đâu cũng tím một màu buồn đau.Cuộc đời với biết bao điều nghịch lý mà chung quy cũng chỉ có tình yêu là biến cố trong mọi lẽ sống trên thế gian này.Liệu tiếng khóc đơn côi trong lòng có xóa sạch được vết thương lòng, có cuốn trôi đi được những kỷ niệm khi mà tiếng lòng cứ rung lên những tiếng nấc bi ai .

Tiếc gì khi giấc mộng tan
Hãy cho lệ ứa ngập tràn con tim
Khóc cho đời hết nổi chìm
Thời gian xóa sạch nỗi niềm đơn côi

Một bài thơ chỉ toàn là khóc.Có lẽ Trương Nam Chi không biết phải làm gì nên chỉ còn có những vần thơ khóc xót thương.Khóc để quên đi cuộc tình buồn.Mà tác giả đã ví nước mắt như một cơn mưa, khóc xong rồi là sẽ chấm dứt được khổ đau.Như sau cơn mưa trời lại sáng mà người xưa thường đem ra ví von.Nhưng liệu cơn giông tố của bão lòng có đi qua được không?Và có chắc chắn là mây hồng sẽ tràn ngập sau tiếng khóc..??

Khóc đi nước mắt đầy vơi
Rồi mưa sẽ tạnh bầu trời sẽ trong
Và cơn giông tố bão lòng
Còn như gió thoảng, mây hồng lại qua
Trương Nam Chi đã viết nên những câu thơ đầy nước mắt với ước nguyện rồi sẽ qua đi nỗi buồn.Đất trời sẽ giao hòa khi mà nước mắt đã đầy vơi…Vui có buồn có.Vâng, câu thơ là như thế.Nhưng sau chữ vui vẫn là một từ buồn.Thế mới biết nỗi lòng con người ta không thể nào vui được khi cuộc tình đã lỡ.Mà điều đó đã thể hiện được trong bài thơ “khóc” của Trương Nam Chi .

Nhà thơ DUNG THỊ VÂN
(HV Hội Nhà văn TP.Hồ Chí Minh)

  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 25/06/2010 09:39:04 PM)

Lấy chữ của KHÓC cảm tác

NGỌN NGUỒN

Đắng cay, ngang trái, nổi chìm
Mộng tan, tràn ngập con tim nỗi buồn
Khóc cho nước mắt cội nguồn
Cuốn trôi cay đắng mộng buồn trái ngang.

Phạm Minh Giắng

Các bài khác: