Thứ năm, 18/06/2026,


Chênh vênh (Phạm Sĩ Đại) (17/05/2010) 

CHÊNH VÊNH

 

                         Phạm Sĩ Đại


Ngập ngừng đứng cuối đường xuân

Gặp em chớm hạ tần ngần đợi mưa

Vỡ toang tiếng sét đầu mùa

Đất trời ngơ ngác người vừa gặp nhau

 

Lung linh muôn vạn sắc màu

Hồng tươi giọt sống tình đau nỗi đời

Dập dềnh sóng mắt đầy vơi

Mơn man gió thoảng thơm lời thịt da

 

Thiên đường ngỡ ở quanh ta

Bao năm tìm chỉ nhạt nhoà gió sương

Áo cơm đâu dễ xem thường

Chồn chân lê bước dặm trường mưu sinh

 

Buồn vui không mỗi riêng mình

Xót cơn cáu giận héo tình xưa xanh

Lỗi gì em, lỗi gì anh

Mà day dứt với chênh vênh mất, còn !

 

 

 

__________________
Tác giả Phạm Sỹ Đại

Điện thoại : 0913 220 238
E-mail: phamsydai@yahoo.com.vn

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 18/05/2010 02:19:28 AM)

Lấy chữ của CHÊNH VÊNH cảm tác

CÒN MẤT

Cuói đường xuân, vạn sắc màu
Héo tình xưa, nỗi đời đau, xem thường
Aó cơm, lê bước dặm trường
Chênh vênh, còn mất, thiên đường quanh ta.

Phạm Minh Giắng

  N.T.B. -  - 0466572440 - HaNoi  (Ngày 17/05/2010 06:38:15 PM)

Thơ tình câu , tứ...đều hay
Tình đầu rất đẹp , sau cay ít nhiều
Cứ như từ dùng hơi liều
Ngẫm sâu thì rõ là điều giỏi giang

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang  (Ngày 17/05/2010 06:38:52 PM)

LƠ LỬNG
( Hoạ thơ " Chênh vênh " của P.S.Đ )

Thế là hết cái tuổi xuân
Tiếc hoài ngày tháng xa gần nắng mưa
Đã nghe hương gió chuyển mùa
Còn gì để lại thiếu thừa trong nhau ?

Tình xưa nay đã nhạt mầu
Đêm nằm trăn trở lòng đau phận đời !
Nỗi buồn tự đến chẳng vơi
Trắng đêm mỏi mắt rã rời thịt da...

Thương người mà xót lòng ta
Cõi tình nhân thế...la đà giọt sương
Bán mua giữa chốn vô thường
Trắng đen... ai hiểu tỏ tường tử sinh ?

Biết là vui chẳng đến mình
Đắng cay ráng chịu...buông mình mơ xanh
Một lời âu yếm em anh
Mà sao lơ lửng năm canh..., liệu còn !
Phạm Tự

Các bài khác: