Thứ năm, 18/06/2026,


Rủ ta lên núi (Ngô Đình Miên) (16/05/2010) 

RỦ TA LÊN NÚI

                        Ngô Đình Miên

 

Bỗng dưng thấy núi mây dầm

Ta lên coi có ướt đằm nắng trưa

Quên lòng tục phơi giậu thưa

Chưa qua suối cạn gặp mưa đổ đèo.

 

Gió rừng năm cũ đu theo

Đưa người võng mát lá reo cây đời

À ơi… giữa cuộc rong chơi

Lùi một bước mau về nơi tự tình.

 

Im nghe bóng núi lặng thinh

Tiếng thác đổ dội lòng mình đó thôi

Nỗi buồn đâu có mồ côi

Trầm mặc núi kết bạn đời cùng ta…

 

 

N.Đ.M

 




________________________
Tác giả Ngô Đình Miên (Phan Thiết)
Email:  ngodinhmien@gmail.com
ĐT:   01696680260

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phạm Năng Hiền - phamnanghien@yahoo.com - 0944388850 - 103 B - Lê Hồng Phong - P.Thiết - BT  (Ngày 19/09/2010 07:54:27 AM)
Một bài viết mang nỗi buồn man mác. Có lẽ đây là nỗi niềm của tác giả chăng. Muốn quên đi buồn trần gian, quên làm sao mà quên được.khi những sự việc ta cố quên thì lại càng không thể quên " rút dao chém xuống nước càng chạy mạnh.Nâng chén tiêu sầu , sầu càng sầu thêm. "Có lẻ tác giả muốn ẩn mình, lấy núi rừng chim thú làm bạn ?Kính thưa tác giả đây là những lời nghĩ suy của con : Khi buồn, mới thấm nỗi niền đau vạn kiếp
"Biết đời chẳng có nghĩa lí gì đâu
ngoài cây nến thấp hai đầu áo quan"
  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 17/05/2010 04:18:04 PM)

TÌNH RỪNG...
(Hoạ thơ " Rủ ta lên núi " của N.Đ.M )

Bỗng dưng trời đổ mưa dầm
Sao lòng cứ thấy tần ngần sớm trưa ?
Dõi nhìn sang cánh rừng thưa
Kìa ai...thấp thoáng sương mưa lưng đèo !

Nhớ rừng tình cũng nhớ theo...
Người dưng...mà cứ như keo gắn đời
Tiếc hoài...bữa ấy dạo chơi
Bao lời trăng gió đầy vơi nặng tình !

Hỏi lòng, lòng cứ lặng thinh
Để thương để nhớ một mình mà thôi !
Khát hoài....lạc giữa đơn côi
Môi hồng má phấn xa rồi..., người ta...!
Phạm Tự

  MINH TUẤN - ngongiochungtinh@yahoo.com - 0042 0723 661 057 - CỘNG HÒA SÉC  (Ngày 17/05/2010 02:49:36 PM)

Thân họa với Ngô Đình Miên bài thơ THEO TA LÊN NÚI....Chúc bạn vui

_____________


CÔ ĐƠN LÊN NÚI

Ngắm trông bóng núi lặng thinh
Phong rêu trầm mặc ,khối tình giấu chăng?
Bởi khi nắng đỏ ,trăng lồng
Mưa dăng , mây phủ mà không đổi hình .

Lên tìm ngọn núi hữu tình
Gió trao sương ướt ,thân mình cúi cong
Hình như mỗi bước ruổi rong
Vô tri cũng có nỗi lòng nắng mưa…

Tình đời năm tháng kết mùa
Núi cao gìn giữ ngày xưa bây giờ
Bước đầu mây …Vấp ngẩn ngơ
Ừ… Cô đơn chẳng… Bao giờ ai hơn .

MINH TUẤN.


  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 17/05/2010 03:56:56 AM)

.Lấy chữ của RỦ TA LÊN NÚI cảm tác

RONG CHƠI

Nắng trưa lòng bỗng gặp mưa
Cây rừng đu võng. người đưa ơi à.
Tự tình bóng núi bước qua
Mồ côi kết bạn cùng ta cây đời.

Phạm Minh Giắng

Các bài khác: