RỦ TA LÊN NÚI
Ngô Đình Miên
Bỗng dưng thấy núi mây dầm
Ta lên coi có ướt đằm nắng trưa
Quên lòng tục phơi giậu thưa
Chưa qua suối cạn gặp mưa đổ đèo.
Gió rừng năm cũ đu theo
Đưa người võng mát lá reo cây đời
À ơi… giữa cuộc rong chơi
Lùi một bước mau về nơi tự tình.
Im nghe bóng núi lặng thinh
Tiếng thác đổ dội lòng mình đó thôi
Nỗi buồn đâu có mồ côi
Trầm mặc núi kết bạn đời cùng ta…
N.Đ.M
________________________
Tác giả Ngô Đình Miên (Phan Thiết)
Email: ngodinhmien@gmail.com
ĐT: 01696680260
|
Một bài viết mang nỗi buồn man mác. Có lẽ đây là nỗi niềm của tác giả chăng. Muốn quên đi buồn trần gian, quên làm sao mà quên được.khi những sự việc ta cố quên thì lại càng không thể quên " rút dao chém xuống nước càng chạy mạnh.Nâng chén tiêu sầu , sầu càng sầu thêm. "Có lẻ tác giả muốn ẩn mình, lấy núi rừng chim thú làm bạn ?Kính thưa tác giả đây là những lời nghĩ suy của con : Khi buồn, mới thấm nỗi niền đau vạn kiếp
"Biết đời chẳng có nghĩa lí gì đâu ngoài cây nến thấp hai đầu áo quan" TÌNH RỪNG... Thân họa với Ngô Đình Miên bài thơ THEO TA LÊN NÚI....Chúc bạn vui .Lấy chữ của RỦ TA LÊN NÚI cảm tác |