 Vũ Thiên Kiều - vuthienkieu@gmail.com - 0986585388 - Kiên Giang
(Ngày 6/04/2010 03:29:38 AM)
Đọc “Về quê thăm mẹ” của tác giả Phạm Thanh Cải là bài thơ chứa chan tình cảm, không đánh đố câu chữ, những lời thật cứ như rút từ gan ruột tác giả ra vậy. Bài thơ đã nói hộ nỗi niềm của bao người con xa quê, trở về thăm quê mẹ, thăm mẹ cha trong tiết thanh minh mà nhớ mà thương đến thẫn thờ. Có ai yêu ta bằng cha bằng mẹ, bằng ông bà ruột thịt. Những người thân đã luôn dành cho ta một tình thương yêu vô bờ bến, từ đồng quà tấm bánh lúc ta bé thơ đến đồng tiền bát gạo chắt chiu nơi quê nghèo gởi nuôi ta ăn học thành tài. Vậy mà… khi ta công đã thành danh đã toại chưa báo hiếu được bao nhiêu, thì những người thân cứ lần lượt rời ta mà đi, nằm lạnh lẽo dưới ba tấc đất. Còn ta luôn mải mê với cuộc mưu sinh, vẫn xa lắm, thi thoảng mới về quê, vội vã thắp nén nhang lên bàn thờ ông bà cha mẹ rồi lại ra đi. Đến khi ở nơi đất khách quê người hồn lại đau đáu nhớ và dõi mắt nhìn về quê hương. Với bài thơ này Thiên Kiều còn sự đồng cảm sâu sắc hơn với tác giả, vì quê của tác giả cũng là quê của Thiên Kiều: là xã Quỳnh Ngọc - Quỳnh Hoàng (Huyện Quỳnh Phụ) mến yêu. Thế nên từng câu thơ như hiện lên hình ảnh quê hương yêu dấu. Nhớ lắm, nhưng do điều kiện chưa thể về quê được. Cảm ơn tác giả đã cho Thiên Kiều được trở về thăm quê hương trong tiết thanh minh này. Lòng lâng lâng, xin chia sẻ cảm nhận của mình :
QUÊ NHÀ
Quê nhà trong tiết Thanh minh Đọc thơ mà thấy hồn mình xốn xang Đã xa thăm thẳm ngõ làng Đã bao nhung nhớ võ vàng quê ơi
Lời thơ nghe vọng tiếng hời Chốn tha hương đẫm chơi vơi nỗi niềm Đồng chiêm ơi hỡi đồng chiêm Nhớ xưa bé gái cầm liềm trái tay
Cuộc đời con tạo vần xoay Lúa xanh rồi chín… loay hoay chưa về Cỏ gà quấn quýt triền đê Chân em lẻ bước tái tê tủi lòng
Ông bà cha mẹ… nhớ mong Nén nhang con thắp cầu trông thấy Ngừơi!
Vũ Thiên Kiều
 Phạm Thanh Cải - phamthanhcai@gmail.com - 01696306682 - Hải Phòng
(Ngày 6/04/2010 01:27:57 AM)
Chân thành cảm ơn các Bạn thơ: Trần Mạnh Tuân, Lê Minh Dung, Lê Hoài Nam, Minh Tâm, Phạm Minh Giắng, Đinh Thường, Lương Thế Phiệt, Nguyễn Đức Tuỳ, Nguyễn Lưu Hoa, Đặng Kim Hùng, Vũ Thiên Kiều đã đồng cảm và viết lời cảm nhận chan chứa nghĩa tình. Đây là những lời động viên quý báu giúp tôi yêu thơ hơn, gắn bó với thơ hơn và với trang lucbát.com này hơn.
 Đặng Kim Hùng - kimhungdang@yahoo.com - 03203541271 - Sao Đỏ, Hải Dương
(Ngày 5/04/2010 08:48:20 PM)
VỀ QUÊ THĂM MẸ MỘT BÀI THƠ ĐẦY TÌNH CẢM
Nhiều người cứ bảo thơ là lãng mạn, là mơ mộng hoá thực tế... Thế mà có những bài thơ chân thật như một lời tâm sự, như một câu chuyện tâm tình, rất thực tế, chả mơ mộng tí nào. Một trong số đó là bài thơ "Về quê thăm Mẹ" của Tác giả Phạm Thanh Cải, một người lính đang trên chặng đường quân ngũ, xa quê hương đi làm nhiệm vụ giữ gìn Tổ quốc thân yêu. Bài thơ rất chân thật, tưởng chừng như không có gì hư cấu cả. Đọc thơ mà như thấy hình ảnh và âm thanh đang hiện ra trước mắt chúng ta. Hôm nay, ngày Thanh minh, lẽ ra là ngày trời quang mây tạnh, nắng toả muôn nơi, là ngày trong sáng cho dù trước đó mưa xuân đang dầm dề , cả không gian như sũng nước. Thế mà, trời vẫn đổ mưa phùn. Núi vùng Chí Linh mịt mờ trong mưa lạnh. Tôi đi thăm mộ bố mẹ tôi về, vào trang lục bát, gặp ngay bài thơ Về quê thăm Mẹ với câu mở đầu: Thanh minh trời đẫm mưa phùn Ướt câu lục bát, thả buồn trang thơ. Thật đúng là thời tiết và khung cảnh thanh minh hôm nay ở quê tôi chẳng sai một chút nào. Đúng là thanh minh mà trời lại đổ mưa phùn, mưa phùn hơi nặng hạt nữa . Mưa trong ngày khác đã là buồn rồi, nhưng mưa trong ngày thanh minh lẽ ra trời phải trong sáng nên càng buồn đến não nùng. Chính là duyên cớ để Tác giả ví von và ẩn dụ: " Ướt câu lục bát, thả buồn trang thơ". Trong trạng thái buồn bã như vậy, cho nên khung cảnh nó cũng buồn lây. Trong Kiều, Nguyễn Du đã nói Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ Đúng vậy, ở đây, Tác giả tả cảnh thật là buồn: Đồng chiêm bụi nước mịt mờ Trên sông đò vắng lững lờ buông trôi Đục trong bên lở bên bồi Lay phay giọt lạnh, đầy trời mưa bay. Đồng chiêm mùa này lúa đang thì con gái, trên cánh đồng đang mùa nông nhàn nên vắng bóng người. Cánh đồng rộng, lúa xanh rì một màu và như chìm trong trắng mờ mưa bụi, không có một ai trên đồng, chim cũng không bay, gió cũng không thổi, cảnh thật buồn và vắng lặng. Trên dòng sông thì con đò đưa khách cũng vắng teo, đò lưỡng lờ buông trôi. Từ "buông " ở đây ta có thể hiểu là đò đang "buông mái chèo", "buông lái", tự con đò trôi lờ lững trên sông. Đôi bờ thì bên bồi bên lở, mang dòng nước đục trong trôi hoài theo năm tháng. Trên mặt sông thì mưa bay lay phay, từng muôn giọt lạnh bay vào mọi ngõ ngách của tâm hồn. Mưa tạt vào mặt, nước tràn vào mắt cay cay, lọt vào cổ áo , từng giọt lạnh làm ta phải rùng mình. Trong cảnh buồn ấy, tác giả về quê sau bao ngày đi xa. Về tới con đê dầu làng, Tác giả đã bồi hồi kể lại: Bâng khuâng trở lại chốn này Quê xưa đất cũ tháng ngày phôi pha Triền đê quấn quít cỏ gà Dốc làng lối rẽ qua nhà tôi xưa. Qua đầu làng, Tác giả đã về tới nhà mình. Vì xa quê , đi công tác nên nhà cửa, bàn thờ tổ tiên, bố mẹ, vắng người trông coi nên cảnh thật hoang liêu, cô quạnh và đầy mùi ẩm mốc trong mùa mưa phùn gió bấc này: Mái nghèo ướt sũng trong mưa Tường vôi ẩm mốc, bàn thờ hắt heo Trên tường im lặng ảnh treo Nén hương tôi thắp, ngoằn ngoèo khói bay. Tác giả đã về nhà mình, "mái nghèo ướt sũng, tường vôi ẩm mốc, bàn thờ hắt heo...', Cả một đoạn toàn những hình ảnh nghèo khó, vắng vẻ, buồn bã... Điều kiện những người lính xa nhà là vậy. Họ phải hy sinh cuộc sống bình thường là được gần gũi gia đình, bố mẹ để săn sóc khi cha già mẹ héo. Nên trên ảnh thờ, song thân im lặng nhìn con mà chẳng nói một lời. Nén tâm hương toả khói ngoằn ngoèo, lan toả. Làn khói hương cũng run rẩy, xúc động như tấm lòng người con khi đững trước di ảnh của mẹ cha. Thắp hương trên bàn thờ xong, người con ra đường, đi thăm, mộ cha mẹ. Ta hãy đọc câu: Xa quê bao tháng bao ngày Bây giờ lại trở về đây, hỡi Người! Chặng đường quân ngũ muôn nơi Lòng riêng riêng một khoảng trời quê hương.
Nôn nao từng bước trên đường Bao nhiêu kỷ niệm thân thương ùa về Bước lên gò đất ngoài đê Nấm mồ cha mẹ dãi dề dưới mưa. Đúng là tâm sự của một người lính. Chặng đường quân ngũ bôn ba đi khắp mọi nơi nhưng vẫn còn một chút riêng tư cho mình, đó là khoảng trời quê hương, một góc tâm hồn để anh nhớ tới mẹ cha, quê hương, làng xóm. Nay được trở lại, kỷ niệm đua nhau ùa về trong trí nhớ, nên mỗi bước trên đường, anh cảm thấy lòng dạ nôn nao. Con đường dẫn anh tới gò đất hoang ngoài đê, nơi đó bố mẹ anh yên nghỉ vĩnh hằng. Nhưng trong cảnh trời mưa này, thì chỗ nằm của cha mẹ cũng bị nước trời ướt đẫm,"dãi dề dưới mưa"... Thật là đau xót cho người con khi thấy bố mẹ mình nằm dưới trời mưa thấm thướt, dãi dề, lòng anh như quặn lại, như buốt lạnh vì nghĩ tới khi bố mẹ còn sống, anh chẳng được ở gần mà chăm sóc lúc tuổi già, nay bố mẹ mất, anh lại chưa có điều kiện xây cho mẹ đuợc một ngôi mồ tươm tất. Nấm mồ bố mẹ anh vẫn hoang sơ bụi cỏ, nên khi tảo mộ, anh nâng từng bụi cỏ hoang sơ, để vun mộ mẹ, để đắp bờ cho mộ cha. Nấm mồ bằng đất, cỏ mọc hoang ấy thật là buồn thương đến nẫu ruột. Nhớ câu thơ của Nguyễn Du tả mộ Đạm Tiên: Sè sè nấm đất bên đường Rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh. Nhưng sở dĩ, nẫm đất ấy chỉ thấp sè sè bởi vì : "Ấy mồ vô chủ ai mà viếng thăm". Mộ cha mẹ anh ở đây cũng ít được chăm sóc. Anh thì đi bộ đội tháng năm xa nhà, ngiười thân của anh chắc cũng trong hoàn cảnh thiếu thốn, khó khăn, mài làm ăn kiếm sống nên xao nhãng chăm sóc mộ phần của bố mẹ. Trong hình ảnh minh hoạ cho bài thơ, Ban Biên tập đã chọn hình ảnh thật hợp tình, hợp cảnh. Trên một gò đất hoang, hai nấm mồ chiưa xây đắp gì, cỏ mọc xanh um, trông thật hoang vắng. Bên cạnh có một người đàn ông luống tuổi, đang vun đắp mộ, một cháu bé ngây thơ hồn nhiên ngồi phía sau. Hình ảnh đúng như lời thơ đã tả, làm cho tôi lạnh hết cả người, nổi hết gai gà, gai ốc, tim đập thình thình vì xúc động. Tôi cảm tưởng rằng, chính Tác giả đã ghi lại hình ảnh buổi đi viếng mộ bố mẹ mình để đưa lên bài chăng? Với tấm lòng thành kính, người con đã : Tay nâng bụi cỏ hoang sơ Tôi vun mộ mẹ, đắp bờ mộ cha Bồi hồi bày đĩa hương hoa Nghẹn ngào gọi mẹ... như là trẻ thơ. Câu thơ thật cảm động. Ngày trước, đứa con còn nhỏ, mẹ phải bón, phải dỗ dành cho con ăn nhiều mong cho chóng lớn nên người. Đứa con lớn lên, đi xa, không được mời cha mẹ một món bình dân doi chính tay mình nấu. Nay trở về đây, bố mẹ đã nằm im dưới ba tấc dất, người con mời mẹ về để hưởng hương hoa do mình dâng cúng. Người con không khấn vái như những người bình thường khác khi thăm mồ tổ tiên, bố mẹ, người thân . Người con ở đây lại "gọi mẹ", như chính như mẹ vẫn còn sống mà đang nằm nghỉ vậy. Và chính thế, anh đã "gọi mẹ, gọi nghẹn ngào, gọi như trẻ thơ".. Câu thơ ở đây hư hư thực thực. Bố mẹ đã mất từ lâu rồi , nhưng người con vẫn tưởng như, hay coi như bố mẹ mình vẫn sống, anh gọi mẹ về, để làm nũng mẹ, để như trẻ thơ chạy nhảy bên mẹ như thuở còn thơ ấu. Đọc đến đây tôi mới hiểu hết cái nghĩa của đầu bài. Về quê thăm Mẹ. Mới đầu, ta nghĩ rằng, về thăm mẹ là mẹ đang còn sống. Nhiều người đã có bài thơ về viếng mồ cha mẹ, nhưng bài thơ về thăm Mẹ, mà Mẹ đã đi về cõi Niết Bàn từ lâu, đã thành người thiên cổ thì thật là hiếm. Thế mà tác giả không gọi là viếng mồ mẹ , lại gọi là về thăm mẹ, coi như mẹ còn sống, thì thật là độc đáo. Ở đây, chúng ta thấy tình cảm của tác giả đối với bố mẹ mới sâu đậm đến mức nào. Hai câu kết là tâm điểm của bài thơ. Làng quê mưa vẫn mịt mờ Lòng tôi ấm lại bên mồ mẹ cha.. Trời dù vẫn đang mưa lạnh mịt mờ, làng quê vẫn chìm trong bụi nước. Thế nhưng, tình mẫu tử, tình phụ tử đã sưởi ấm lòng người con đến thăm mồ bố mẹ nhân ngày thanh minh. Đây là ngọn lửa sáng lên trong cả bài thơ đầy mưa phùn, lạnh lùng và làng quê yên ả, hoang vắng. Đây cũng là tâm điểm để thể hiện tính nhân văn của bài thơ. Trên trang lục bát com có nhiều bài thơ hay, của các tác giả rất bình thường. Bài thơ của Tác giả Phạm Thanh Cải, một người lính, biết yêu thương quê hương, Tổ quốc, yêu thương bố mẹ, những người thân, người ruột rà máu mủ. Đây chính là đức tính tốt đẹp của Anh bộ đội Cụ Hồ. Cảm ơn Tác giả đã cho chúng ta một BÀI THƠ RẤT HAY, rất hợp tình, hợp cảnh, rất thực tế, thực tế như một câu chuyện kể, như một lời tâm sự nhân ngày thanh ninh này.
Đặng Kim Hùng
 Nguyễn Lưu Hoa - ngluuhoa@ymail.com - 0210. 6254063 - Việt trì- Phú Thọ
(Ngày 5/04/2010 01:11:24 PM)
Tình quê hương
Tình cảm yêu thương da diết đối với quê hương đã được tái hiện trong những vần thơ sâu lắng của tác giả Phạm Thanh Cải. Mỗi bạn đọc đều như được trỏ về với tuổi ấu thơ trong vòng tay ấm áp, yêu thương:
"Bâng khuâng trở lại chốn này Quê xưa đất cũ tháng ngày phôi pha Triền quê quấn quít cỏ gà Dốc làng lối rẽ qua nhà tôi xưa" ( PTC)
Quê hương với những hình ảnh thật quen thuộc, gần gũi và thân thương: Đồng chiêm, bến sông, con đò nhỏ, triền đê, tiếng ru ầu ơ ngọt ngào của bà, của mẹ....Càng xa quê càng khắc sâu tình cảm nhớ về nguồn cội. Giữa cuộc sống muôn màu muôn vẻ, biết bao công việc xoay quanh mình đến chóng mặt, quê hương bao giờ cũng có một chỗ đứng thiêng liêng trong lòng mỗi con người. Cảm ơn tác giả Phạm Thanh Cải đã nói hộ mỗi chúng ta tấm tình đối với quê hương. Kính chúc nhà thơ sức khoẻ, hạnh phúc, thành đạt và có nhiều bài thơ hay như " Về quê thăm mẹ"
Nguyễn Lưu Hoa
 Nguyễn Đức Tuỳ - ndtuy@yahoo.com.vn - 0974131428 - Việt Trì Phú Thọ
(Ngày 5/04/2010 01:08:27 PM)
Tình Mẹ, nghĩa Cha
Bài thơ "Về quê thăm mẹ" của Phạm Thanh Cải với những câu thơ chứa chan tình cảm sâu lắng đối với cha mẹ, đã xúc động mãnh liệt trong lòng người đọc. Bởi vì mỗi người chúng ta khi đi xa luôn hướng về quê hương và cha mẹ, dù rằng cha mẹ còn sống hay đã khuất.
"Chặng đường quân ngũ muôn nơi Lòng riêng riêng một khoảng trời quê hương"
Và khi trở về quê thì bao nhiêu kỷ niệm về mẹ cha lại tràn về:
"Nôn nao từng bước trên đường Bao nhiêu kỷ niệm thân thương ùa về"
Xúc động nhất là khi ta đứng trước ngôi mộ cha mẹ, tấm lòng người con thật là xót xa khi cha mẹ thương yêu ngày xưa giờ chỉ còn là một nấm đất:
"Bồi hồi bày đĩa hương hoa Nghẹn ngào gọi mẹ...như là trẻ thơ"
Cảm ơn tác giả đã có một bài thơ hay nói hộ cho tình cảm của mọi người đối với cha mẹ. Xin chia sẻ cùng tác giả Phạm Thanh Cải và bạn đọc mấy đoạn trích trong bài thơ "Trước ngôi mộ cha mẹ" của tôi, dù khôngphải thơ lục bát cũng mong được thông cảm:
Xưa mỗi lần về thăm quê hương Có cha mẹ ấm nồng bếp lửa Nay mỗi lần con trở về quê Con đứng lặng trước mồ cha mẹ
Khói hương thơm con thẳp trên mồ Bay đi tìm cha mẹ nơi đâu? Chén rượu trắng con tưới vào lòng mộ Ngọn cỏ nhòe từng giọt thương đau
Xưa những khi cha mẹ vắng nhà Con thường đứng đợi quà trước ngõ Giờ hoa quả con bày trước mộ Con khấn cầu cha mẹ có nghe?
Tha thứ cho con những điều lầm lỗi Ngày xưa chưa hiểu hết nông sâu "Nước mát chảy xuôi" giờ mới thấm Thương mẹ cha năm tháng dãi dầu!
Nguyễn Đức Tùy.
 Lương Thế Phiệt - luongthephiet2@yahoo.com.vn - 0977491935 - Vân Tra, An Đồng, An Dương ,Hải PHòng
(Ngày 5/04/2010 04:15:58 AM)
Ngày mưa về với quê cha Bờ đê níu cọng cỏ gà khói vương ngày mưa về lại con đường Mồ cha mộ mẹ xót thương lặng thầm Chúc mừng bài thơ rất xúc cảm và giầu tình của Phạm Thanh Cải. Xin cảm ơn sự góp mặt trong ngày vui của đại tá nhé, chúc hạnh phúc.
 ĐINH THƯỜNG - thuonghuyen858@yahoo.com.vn - 0912.242.998 - Hải Phòng
(Ngày 4/04/2010 10:27:26 PM)
CÙNG ANH PHẠM THANH CẢI
Thanh minh mưa bụi nhạt nhoà Nén nhang khấn gọi mẹ cha tâm thành Đời trai lặn lội quân hành Kính yêu xin mãi được dành trong tim.
 Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình
(Ngày 4/04/2010 05:35:31 PM)
CẢM NHẬN
Tình thơ gợi nhớ song thân Thanh minh không thể một lần viếng thăm Đêm nay ấm chỗ con nằm Nghe mưa nhỏ lệ tưới đằm cỏ xanh.
Phạm Minh Giắng
 Minh Tâm - mgeamdroh@yahoo.com - - Đắk Lắk
(Ngày 4/04/2010 03:41:28 PM)
PHÂN ƯU VỌNG TƯỞNG
Thanh Minh mùa lễ tháng Ba Quay về quê cũ thăm cha thăm bầm Song thân chí mộ yên nằm Tình thương vẫn mãi lặng thầm bên con
Thương cha đôi mắt mõi mòn Nhớ bầm vai yếu gầy còm dáng nghiêng Một đời vất vả truân chuyên Nuôi đàng con cháu khổ riêng cha bầm
Mộ cha một nén hương trầm Tấm lòng hiếu thảo mộ bầm nhánh hoa Nắng phai ngả bóng xế tà Thắt lòng tim buốt rời xa mộ phần
Hoàng hôn sương phũ mờ dần Thoảng trong làn gió khói trầm hương bay Nguyện cầu lời nghẹn mắt cay Bầm cha an lạc cõi Tây Thiên hồng.
Minh Tâm
 Lê Hoài Nam - ianhungs - 375222441563 - Moghilev Bêlarus
(Ngày 4/04/2010 03:43:04 PM)
Có lẻ cái buồn nhất của con Người là không được sống gần Mẹ gần Cha Thanh Cải mang theo nỗi buồn ấy để rồi quặn lòng mà viết thành thơ ... Tôi may mắn hơn T C là còn Cha còn Mẹ nhưng cùng một nỗi buồn nỗi buồn dẫu hơi có khác nhưng suy cho cùng thì đôi lúc củng quặn lòng như nhau .......
Xuân muộn
Đất người Xuân muộn rét dai Rừng Dương Tuyết hảy còn dài bước chân Nắng vương một dãi ngại ngần Mây còng lưng bước phân vân giữa trời
Sông đầy những tảng Băng trôi Đôi bờ xơ xác Vịt trời kêu khan Giữa ngày ngóng cõi trời Nam Trăng còn lơ lững treo ngang cuối rừng .
 Lê Minh Dung - leminhdungifc@yahoo.com.vn - 0937999939 - Gò Vấp Thành Phố Hồ Chí Minh
(Ngày 4/04/2010 05:34:45 PM)
Sẽ không là một mình tôi mà chắc sẽ còn nhiều bạn đọc phải rưng rưng lệ khi đọc bài thơ " VỀ THĂM QUÊ MẸ" của tác giả Phạm Thanh Cải, bởi toàn bộ các khổ thơ trong bài thơ là không gian và hoàn cảnh mà trong chúng ta, những ai đã từng phiêu dạt bởi trăm lẽ sống ở đời mà phải xa cách quê hương, xa nơi chôn rau cắt rốn, nơi có tiến khóc đầu đời của mình và lời ru ầu ơ của mẹ ta một đời không quên. Vậy mà bao năm đã xa, bao năm chưa trở lại để rồi chợt một buổi chiều:
Bâng khuâng trở lại chốn này Quê xưa đất cũ tháng ngày phôi pha Triền đê quấn quít cỏ gà Dốc làng lối rẽ qua nhà tôi xưa. PTC.
Vâng tôi hiểu được cái cảm xúc dâng ngập hồn tác giả cái giây phút ấy:
Nôn nao từng bước trên đường Bao nhiêu kỷ niệm thân thương òa về PTC
Ai đã từng xa quê vì nhiệm vụ như những người lính năm xưa đi làm nhiệm vụ, đau đáu trong tim là nỗi nhớ quê hương, trong ấy cónhững lũy tre làng mỗi chiều là bao nhiêu kỷ niệm. Có con đò ngang mênh mang đưa chở khách nối đôi bờ...bao năm vẫn đợi chờ bao đứa con đi xa một ngày trở lại. Hòa bình rồi! Chiến thắng rồi! Giải phóng Miền Nam rồi. Trong lòng tác giả ( và cả chúng tôi-những người lính năm ấy) trong lúc này là quê hương là mẹ. Tiếng gọi thiêng liêng ấy, nỗi niềm chất chứa ấy cho tác giả dâng tràn cảm xúc để một bài thơ thật hay lay động cảm xúc bao người có lẽ đã ươm mầm từ hạt ấy.
Xa quê bao tháng bao ngày Bây giờ lại trở về đây, hỡi Người! Chặng đường quân ngũ muôn nơi Lòng riêng riêng một khoảng trời quê hương.
Nhưng. Chiến thắng nào không mất mát và thời gian nào có chờ đợi mình ai? Tôi đồng cảm và muốn chia sẻ đến tận cùng nỗi mát mát là to lớn không gì sánh nổi kia. Trong niềm hân hoan chiến thắng của cả dân tộc có những nỗi đau rất riêng của mỗi gia đình, của mỗi người như thế này đây:
Tay nâng bụi cỏ hoang sơ Tôi vun mộ mẹ, đắp bờ mộ cha Bồi hồi bày đĩa hương hoa Nghẹn ngào gọi mẹ... như là trẻ thơ. PTC
Có lẽ khi viết xong những câu thơ cuối cùng của bài thơ này, tác giả như vợi đi, nhẹ lòng hơn và rồi đã nhận ra và tìm thấy lòng mình như được vỗ về an ủi bởi những thân thương còn lại từ đây:
Làng quê mưa vẫn mịt mờ Lòng tôi ấm lại bên mồ mẹ cha...
Sẽ là những ký ức riêng, tình cảm riêng của mỗi được người chôn chặt và cất dấu nơi sâu thẳm ký ức mình. Phạm Thanh Cải đã cho bạn đọc, cho chúng tôi từ cảm nhận trong bài thơ thành cảm xúc trọn vẹn trong lòng riêng mỗi người. Xin cảm ơn nhà thơ Phạm Thanh Cải và cảm ơn thi đàn lucbat.com đã cho chúng tôi có dịp được đọc và chia sẻ cảm xúc cùng nhau. Chúc Nhà Thơ có thêm nhiều tác phẫm hay nữa.
Lê Minh Dung.
 Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Hà Nội
(Ngày 4/04/2010 12:10:42 PM)
Tiếp lời Phạm Thanh Cải nhé:
Thanh minh đang độ tháng Ba, Về quê tảo mộ, thăm nhà xưa luôn. Để con cháu biết cội nguồn, Gia phong bản sắc mãi còn nhớ ghi.
Mù trời lất phất một khi, Đất buồn mỗi bước chân đi lặng lòng. Nhà mình còn có người trông, Nhiều ngôi vô chủ hoang không dãi dề.
Thắp thêm một nén mộ kề, Cõi âm sớm tối đi về bên nhau. Thanh minh đáp nghĩa tình sâu, Chăm nom phần mộ, mai sau phúc phần.
Trần Mạnh Tuân
|