Thứ năm, 18/06/2026,


Rét lộc, rét đài (Hoàng Anh Tuấn) (30/03/2010) 

RÉT LỘC, RÉT ĐÀI

 

Hoàng Anh Tuấn

 

Tháng Giêng rét đài, tháng Hai rét lộc,
tháng Ba rét nàng Bân *

 

Giêng hai rét lộc, rét đài

Gió như bà lão thở dài song thưa

Hoa xoan rắc tím sân mưa

Đồng xa cuốc gọi cuối mùa nỉ non

 

Tiếng chim – giọt mực xanh tròn

Rơi trên lá nõn vỡ giòn vườn quê

Cỏ gà se se chân đê

Đò run run sóng chở về heo may

 

Bãi bồi ngồng cải còn cay?

Ruộng còn khoai mót? Rét lay dáng còng...

Rét ơi, lúa chẳng trổ đòng

Cầu trời buông nắng lội dòng sông sâu

 

Chị tôi yếm thắm, váy nâu

Gói theo cái rét làm dâu thôn Đoài

Nhớ xưa, cữ độ giêng hai

Chị đem nỗi nhớ phơi ngoài giậu tre...

 

 

H.A.T

 

                                         * Tục ngữ

__________________

 

Tác giả Hoàng Anh Tuấn, ĐT: 0914877998

Email: hoanganhtuan.calc@gmail.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Lưu Viết Quân - quanlvcs@gmail.com - 0904122664 - Thanh Xuân - Hà Nội  (Ngày 16/03/2011 09:58:11 AM)
Năm nay khí hậu thất thường nên "run run" vì rét vào tháng Giêng là chuyện thường thôi.
Ai nghe cổ tích nàng Bân
Đến giờ vẫn thấy bất tuân thiên thời
  Đặng Kim Hùng - kimhungdang@yahoo.com - 03203541271 - Sao Đỏ, Hải Dương  (Ngày 4/04/2010 06:38:47 AM)
Xin dẫn chứng các câu tục ngữ, ca dao nói về cuốc để các bạn cùng tham khảo:
- Ai xui con cuốc gọi vào hè
Cái nắng nung người nóng nóng ghê
- Học như cuốc kêu mùa hè
- Cuốc : Cuốc còn gọi là chim quyên, thuộc họ gà nước. Cũng như cò, chim cuốc có mặt ở nhiều vùng sông nước, đặc biệt là ven những ao chuôm rậm rạp. Chúng nhút nhát, thấy động thì lẩn rất nhanh vào bụi rậm, nên khi ví von tính nết hay lẩn trốn, người ta thường bảo "cuốc lủi".
Các loài cuốc thường làm tổ ven bờ hoặc trong các đám lau sậy, ăn các loại tôm cá, sâu bọ và mầm rễ cây trong nước. Vào hè thu, chúng đẻ trứng, mỗi lứa dăm, bảy quả màu trắng đốm nâu, nhỏ hơn trứng gà so một chút. Sau hai tuần trứng nở, cả chim trống và mái đều lo kiếm mồi nuôi con. Cả ngày chúng đi lang thang, lục lọi trong các lùm cây, bụi rậm, ao bèo, sen và những đồng lúa vừa gặt xong.
Cuốc kêu rất to, vào tinh mơ và chập tối. Cả đàn thường vừa bay vừa kêu từng tràng cu...ốc cu...ốc. Riêng những con đi lẻ thường kêu đứt đoạn u uất. Dựa vào đó, người xưa thường ví tiếng cuốc với nỗi lòng đau thương của người dân mất nước: “Nhớ nước đau lòng con quốc quốc/ Thương nhà mỏi miệng cái gia gia” (Qua đèo Ngang - Bà huyện Thanh Quan).
 Khi cuốc kêu là lúc trời chuyển từ mùa xuân mát dịu sang mùa hè oi ả, vì thế dân gian thường xem cuốc là con vật báo hiệu hè về:
“Dưới trăng quyên đã gọi hè
Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông” (Truyện Kiều - Nguyễn Du);

  Trần Nguyên Anh - tranguyenanh@gmail.com -  - Hoàng Mai - Hà Nội  (Ngày 3/04/2010 11:06:57 PM)

Mùa nào cuốc kêu?

 Cuốc buồn thì nó kêu thôi,
Tìm mồi, tìm bạn cả đời nó kêu.
Thơ ai nổi tiếng hơn nhiều,
Cũng không là chuẩn cho điều đúng sai!

Thơ Hoàng Anh Tuấn khá dài,
Tiếng kêu con cuốc... bi ai lòng người.
Biết đâu đến lúc ở đời,
Có người lại trích dẫn lời... nỉ non.

Cuốc kêu! may nó vẫn còn!
Mai sau tiệt giống chỉ còn trong thơ.
Ai nhà sinh thái bây giờ?
Làm thơ viết thẩn lơ mơ ấy mà!

Cuốc ơi hãy nói giùm ta,
Mùa nào ngứa miệng kêu la khắp đồng?

Trần Nguyên Anh

  Tú Cười  - butkim@gmail.com -  - Hà Nam  (Ngày 3/04/2010 10:43:29 PM)

THƯƠNG CON CUỐC

Thương con cuốc cứ kêu hoài

Não nùng nghe tiếng thở dài trong đêm
Cuộc đời lắm nỗi ưu phiền
Có ai hiểu được nỗi niềm...cuốc ơi !
Nói ra thì bảo lắm lờI
Xin đừng...

Tú Cười









 

  Phạm Ngọc Giác -  - 0978148757 - Sơn Động, Bắc Giang  (Ngày 3/04/2010 09:29:17 PM)
Quê tôi con cuốc kêu quanh năm!
  Văn Thúy Hằng - hang_triet@gmail.com - 01688787148 - ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn Hà Nội  (Ngày 3/04/2010 09:32:16 PM)
(VH)- Sinh ra và lớn lên ở nhà quê, hầu như bất cứ ai cũng có trong ký ức tiếng kêu của con chim cuốc.
Hãy đọc để biết cuốc kêu quanh năm ở làng quê:

Có lẽ đó là loài chim hoang dã duy nhất thực lòng thích sống cạnh con người. Không phô trương, quanh năm cuốc âm thầm với bờ cây, bụi rậm, luồn lách kiếm ăn và sinh con đẻ cái nhưng không bao giờ làm hại ai, không làm đau tới cả ngọn cỏ mềm. Người dân quê coi chim cuốc là bạn. Chỉ những người vô tâm lắm mới làm cho cuốc sợ.

Bởi vì cuốc không chỉ là bằng chứng của sự sống bền bỉ, mà còn tồn tại như một biểu tượng triết học, một ca sĩ vô danh luôn gieo vào cuộc đời tiếng yêu thương đến độ khắc khoải. Quả thật ít có thứ âm thanh nào làm nao lòng người hơn tiếng cuốc kêu. Cuốc kêu báo hiệu hè đến với những đêm lập loè đom đóm và những trận mưa rào. Khi đó tiếng cuốc rộn ràng một giai điệu sinh sôi.

Nghe tiếng cuốc người hiểu đồng ruộng có thể biết trước về mùa màng, được mùa hay thất bát? Cuốc kêu kéo mùa thu về. Trong cái không gian mờ mịt sương khói đầy cảm xúc của mỗi chiều về, tiếng cuốc khi đó là cả một tâm sự da diết về lẽ sinh tồn, về vòng luân chuyển bí ẩn của vũ trụ. Nỗi trầm tư mặc tưởng của người cả nghĩ như có được nơi để chia sẻ nhờ tiếng cuốc. Có thể nói tiếng cuốc là thứ tạo ra hồn cốt của một không gian bốn chiều chỉ có ở nhà quê.

Chiều thứ tư, phi kích thước, chính là tiếng cuốc. Nó nối cái hữu hạn đơn giản, thô kệch với cái vô hạn và biến tất cả trở nên có thần tính. Cứ thế cuốc kêu từ sáng chưa tỏ mặt người đến khi kết thúc một ngày mới với những cảm nhận khác nhau không chỉ về âm thanh mà còn cả về cảm giác thực tại.

Chẳng hạn tiếng cuốc kêu giữa trưa làm tăng thêm sự tịch mịch. Cuốc kêu lúc mặt trời xuống núi như kéo dài mãi một nỗi buồn đầy tính hoài niệm. Cuốc kêu giữa đêm trăng thanh, khi trời đất chỉ còn lại một mầu vàng sánh gợi đến niềm thao thức về ngày mai. Sau mưa rào cuốc kêu, hân hoan và đằm thắm.

Cuốc kêu báo hạn khắc khoải lo âu. Tiếng cuốc rộn lên vào ngày mùa. Tiếng cuốc kêu da diết, ai oán khi làng có người vĩnh viễn đi xa... Người sống lâu năm ở nhà quê kể rằng: Tuy cùng là tiếng cuốc kêu nhưng mỗi lúc mỗi khác, mỗi người nghe nhận thấy những thông điệp khác nhau, tạo cho họ những tâm trạng khác nhau.

Chẳng rõ họ nói có đúng không hay chỉ đơn giản là một sự suy diễn của kẻ lắm chữ? Còn tôi suốt những năm thơ ấu, rồi trưởng thành, ngập tràn trong thứ âm thanh da diết ấy, tôi cứ tin rằng tiếng cuốc kêu là lời của tiền nhân, của thần linh, muốn nhắc mãi con cháu một điều gì đó, giản đơn nhưng vô cùng quan thiết.

Giản đơn như phải sống sao để có thể thanh thản về với ông bà. Quan thiết như mỗi người, dù đến đâu, cũng luôn có trong mình hình hài đất nước. Tôi cứ luôn nghĩ mãi về những điều đó nhờ tiếng cuốc.
  Phan Mộc Miên  - mocmien_vietvan@rocketmail.com - 0978124188 - Khoa Viết văn, ĐH Văn hóa Hà Nội   (Ngày 3/04/2010 10:19:03 PM)
             "Tháng riêng đã rét rồi, con cuốc đi tránh rét, sao lại có tiếng kêu cuối mùa được. Cuốc chỉ kêu vào mùa hè thôi! "
          Bạn Đặng Kim Hùng đưa ra ý kiến ban đầu cũng đâu có chính xác! Nếu như tôi không dẫn chứng thêm thơ Nguyễn Trãi, thì nhiều bạn (dù đã hoặc đang sống ở nông thôn) cũng đấu có biết cuốc kêu mùa nào, khoảng thời gian nào trong mùa đâu? Vì vậy làm thơ và đọc thơ đều không hề đơn giản...
  Đặng Kim Hùng - kimhungdang@yahoo.com - 03203541271 - Sao Đỏ, Hải Dương  (Ngày 3/04/2010 08:42:15 AM)
     Hoàn toàn nhất trí với bạn Phan Mộc Miên: Cuốc thường kêu vào cuối xuân sang đến đầu hè. Nguyễn Du viết trong Truyện Kiều: ''Dưới trăng quyên đã gọi hè/ Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông". Nguyễn Trãi viết trong Cuối xuân tức sự: "Trong tiếng cuốc kêu xuân đã muộn/ Đầy sân mưa bụi nở hoa xoan".
      Cuốc kêu vào cuối xuân sang hè, và mùa cuốc kêu là mùa hè, cuối mùa cuốc kêu là cuối hè sang thu.
      Rét đài rét lộc vào tháng Giêng, Hai là vào đầu xuân và giữa xuân. Như vậy không thể có tiếng cuốc kêu vào dịp đầu xuân được. Mà càng không thể có "cuốc kêu cuối mùa" được.
     Chắc bạn hoàn toàn nhất trí, đúng không nào.
  Phan Mộc Miên - mocmien_vietvan@rocketmail.com - 0978124188 - Khoa Viết văn, ĐH Văn hóa Hà Nội  (Ngày 2/04/2010 08:44:46 PM)

Cuốc thường kêu vào cuối xuân sang đến đầu hè. Nguyễn Du viết trong Truyện Kiều: ''Dưới trăng quyên đã gọi hè/ Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông". Nguyễn Trãi viết trong Cuối xuân tức sự: "Trong tiếng cuốc kêu xuân đã muộn/ Đầy sân mưa bụi nở hoa xoan". Như vậy tác giả đưa cặp hình ảnh hoa xoan - tiếng cuốc vào bài thơ đâu có gì bất hợp lý???

  Thảo Dân  - thcsts@gmail.com -  - Hà Giang   (Ngày 31/03/2010 11:29:09 AM)

        Mấy lời đàm tiếu cùng bạn Lưu Xuân Thư : Tôi cũng rất tán đồng với những ý kiến nhận xét của bạn. Những ý kiến đó có thể để cho mọi người tham khảo và xem xét trong lĩnh vực nghệ thuật thơ ca...
      Song khi đọc một bài thơ...Có lẽ trước hết người ta phải đọc tiêu đề bài thơ rồi quan sát đến hình ảnh minh hoạ và đọc, suy ngẫm về nội dung cũng như bút pháp nghệ thuật v.v... Như vậy người đọc mới có lời bình luận một cách đầy đủ, sâu sắc và toàn diện... Nhưng khi bình luận có thể người bình chỉ cho ý kiến về một nội dung nghệ thuật nào đó...chứ cũng không phải bắt buộc rập khuôn máy móc từ đầu chí cuối ( đây là ý kiến chủ quan của cá nhân tôi ).
      Nếu đọc và suy ngẫm về lời bình của bạn Trần Nguyên Anh, Tú Cười thì ta thấy hai tác giả này đã bình luận về một khía cạnh: bức hình minh hoạ của bài thơ không phù hợp với nội dung của bài thơ...(nghịch cảnh). Giá mà có hình một "bà lão ngồi thở dài song thưa" thì hay biết bao ? Còn nếu hình ảnh đang minh hoạ đối với bài thơ... thì theo phỏng đoán : cái Yếm của cô gái là Đài, bó hoa Sen là Lộc và cô gái là nàng Bân có phải không bạn Thư ? ( hay lại là cưỡi ngựa xem hoa) .
      Thế mới có Thơ thẩn rằng :

Đọc thơ nhớ "vọng" đến hình
Ngẫm xem có hợp cảnh tình hay không ?
Mùa Hè thì diện áo bông
May ô ba lỗ mùa Đông...thật hài...!

    Rất mong bạn Thư và bạn đọc xa gần cho ý kiến thêm . Xin cảm ơn và trân trọng...!

Thảo Dân

  Lưu Xuân Thư - luuxuanthu_nd@yahoo.com - 0350 358 6798 - Vụ Bản, Nam Định  (Ngày 31/03/2010 05:15:47 AM)

      Đọc thơ, tìm cái hay cái đẹp của Thơ, đọc kỹ càng, suy nghĩ thấu đáo, đó là phép đọc thơ của người xưa vậy!
     Ý kiến bạn Đặng Kim Hùng thật là chí lý và sâu sắc.
     Ý kiến bạn Chử Thu Hằng và bạn Nguyên Công Thanh thật là hay. Để có một bài thơ hay, tứ thơ phải hay, hình ảnh phải đẹp.
    Đọc bài Rét đài rét lộc các bạn đã phát hiện được rất nhiều điều trái ngược, chứng tỏ các bạn là người đọc thơ rất nghiêm túc và góp ý chân thành.
     Đúng như bạn Công Thanh nói, ví "gió xuân như bà lão thở dài" e không hợp. Mùa xuân, nắng xuân, gió xuân. mưa xuân... phải như người thiếu nữ tuổi dậy thì mới phải. Ta đọc câu thơ của Nguyễn Bính tả về mùa xuân trong bài Mưa xuân :
             Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay,
             Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy.
             Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ,
             Mẹ bảo: "Thôn Đoài hát tối nay".
       Mưa xuân, gió xuân phải phơi phới bay mới mang hương sắc của mùa xuân.
       Mà đúng như bạn Công Thanh đã nói: Hoa xoan đã tím sân mưa thì làm sao lại mang nỗi nhớ ra hong được.
       Bài thơ rét đài, rét lộc lại minh hoạ bằng "thiếu nữ yếm đào" (trông mà thương cho cô ấy bị rét quá) và hoa sen. Nói như bạn Trần Nguyên Anh, thì "hoa sen cũng có trong năm ấy mà" thì thật là ba phải, hoà cả làng.
        Bạn Tú Cười và Trần Nguyên Anh đọc mà như chưa đọc, cảm nhận mà như không cảm nhận. Đọc kiểu cưỡi ngựa xem hoa, Cảm nhận kiểu dĩ hoà vi quý. Đọc như vậy thì thật thật buồn. Cái câu:  

Bãi bồi ngồng cải còn cay?
Ruộng còn khoai mót? Rét lay dáng còng...

tối nghĩa quá, chả biết ý tác giả định nói gì.
      Tôi có đôi điều cảm nhận, mong tác giả và bạn đọc bớt chút thời gian cho xin những điều chỉ bảo để tôi học hỏi thêm.
      Xin cảm ơn.

  Nguyễn Công Thanh - nguyencongthanhbmt@yahoo.com - 0984073045 - 36 Phan Đăng Lưu, Tân An, Buôn Ma Thuột  (Ngày 31/03/2010 02:26:46 AM)
      Tôi cơ bản đồng tình với ý kiến của bạn Đặng Kim Hùng. Bạn đã phân tích rất sâu sắc và đúng đắn về những điều bất hợp lí của bài thơ "Rét lộc, rét đài".
      Tuy nhiên, theo ý tôi, tác giả không có ý định viết hoa chữ "giêng" và "hai" (dĩ nhiên điều này trái với quy định của BBT).
      Câu đầu từ "giêng" viết hoa là từ này ở đầu dòng. Riêng cách so sánh gió xuân "như bà lão thở dài song thưa" e không hợp. Gió xuân là gió nhuần, mang theo hơi nước tạo nên mưa phùn giúp cây đâm chồi nẩy lộc, con người thích thú kia mà!
      Tháng giêng, tháng hai trời mưa nhiều: "Hoa xoan rắc tím sân mưa" do đó ý câu cuối: "chị đem nỗi nhớ phơi ngoài giậu tre" có hợp lí không?
      Vài suy nghĩ nhỏ bàn luận cho vui, có gì không phải mong tác giả và bạn đọc thông cảm và góp ý.
  Tú Cười  - butkim@gmail.com -  - Hà Nam  (Ngày 31/03/2010 02:25:09 AM)

PHẢI CHỊU THÔI
Rét thì cũng phải chịu thôi
Có thế mới được mọi người khen em
Yếm đào thắm sắc hoa sen
Mùa Hè người tặng...em quên lâu rồi
"Tháng Giêng là tháng ăn chơi"
Hội mở đông người...em mới mang khoe...
Tú Cười

  Trần Nguyên Anh - tranguyenanh@gmail.com -  - Hoàng Mai - Hà Nội  (Ngày 30/03/2010 10:34:12 PM)

Rét đài rét lộc em ơi!
Yếm đào sắc thắm hỡi người lạnh không?
Hoa sen trời rét có hồng?
Lúc này lúc khác... cũng trong năm mà!

Trần Nguyên Anh

  Chử Thu Hằng - nguoibinhthuong1957@yahoo.com - 01663332171 - Sơn Tây, Ba Đình, Hà Nội  (Ngày 31/03/2010 02:22:05 AM)
           Tôi cũng đồng ý với bạn Đặng Kim Hùng. Mong có phản hồi để tôi được mở mang tầm mắt. Xin cảm ơn.
  Đặng Kim Hùng - kimhungdang@yahoo.com - 03203541271 - Sao Đỏ, Hải Dương  (Ngày 1/04/2010 12:01:25 AM)

           Bài thơ này nhiều người khen hay, nhưng tôi xin cứ mạnh dạn góp ý:
 
        - "Giêng hai rét lộc, rét đài". Tháng Giêng đã viết hoa, sao tháng Hai không viết hoa. Nhất bên trọng, nhất bên khinh rồi.

- Hoa xoan rắc tím sân mưa
Đồng xa cuốc gọi cuối mùa nỉ non.

      Hoa xoan thì đúng là tháng Giêng, đúng là mùa xuân rồi. Thế mà sao lại có cuốc gọi cuối mùa. Chẳng lẽ mùa cuốc kêu vào mùa đông chăng? Ở đây tôi biết Tác giả đang tả cảnh ở nơi mình công tác, đó là Lào Cai, chứ không phải ở miền Nam. Tháng riêng đã rét rồi, con cuốc đi tránh rét, sao lại có tiếng kêu cuối mùa được. Cuốc chỉ kêu vào mùa hè thôi: Nguyễn Du tả:

Dưới trăng quyên đã gọi hè 
Đầu tường lửa lựu lập lè đâm bông (Kiều)

       Ở đây, chim "quyên" chính là "con cuốc" đấy ạ. 

 Cỏ gà se se chân đê
Đò run run sóng chở về heo may .,

        Ở đây "se se" là khí trời hơi khô và se lạnh. Ở trên vừa mới nói "Hoa xoan rắc tím sân mưa" , ở đây lại nói "se se" thì tài thật.
        Mà Giêng, Hai là đầu xuân sao lại có con "đò run run sóng chở về heo may", hoá ra là cuối thu mất rồi, vì chỉ có cuối thu mới có gió heo may. Hay là heo may trái mùa?
       - "Rét ơi, lúa chẳng trổ đòng" Tháng Giêng là lúa vừa mới cấy xong, lấy đâu ra đòng mà trổ. Thường lúa trrổ đòng đòng vào tháng Ba (âm lịch) cơ! 

 - "Nhớ xưa, cữ độ giêng hai
Chị đem nỗi nhớ phơi ngoài giậu tre..."

      Ở câu này thì Giêng Hai đã "đồng khinh, đồng trọng" rồi, vì cả hai chữ đều không được viết hoa.
      - Rét đài, rét lộc vào tháng Giêng Hai (mùa xuân), thế mà lại minh hoạ bằng "hoa sen và thiếu nữ"(mùa hè). Thật là không hợp chút nào.

       Nếu có gì không phải xin tác giả và bạn đọc thông cảm cho.

 

  Hoa Núi  - nuicaobogl@gmail.com -  - Quê lúa Thái Bình   (Ngày 31/03/2010 04:02:18 AM)

VƯƠNG VẤN

Lúa vừa thay rễ... lên xanh
Mơn man ngọn gió trong lành bình minh
Giọt sương soi nắng tự tình
Rét xuân...vương vấn bóng hình tháng Giêng !

Hoa Núi

  ĐINH THƯỜNG - thuonghuyen858@yahoo.com.vn - 0912.242.998 - Hải Phòng  (Ngày 30/03/2010 07:11:30 PM)
GỬI TÁC GIẢ HOÀNG ANH TUẤN

      Người ta thường ngại ngùng giá rét nhưng với bài thơ "Rét đài, rét lộc" bạn đã đưa tôi trở về với ký ức tươi đẹp xa xưa. Thơ bạn có nhiều hình ảnh so sánh thật sống động: "Gió như bà lão thở dài song thưa", "Tiếng chim - giọt mực xanh tròn"... Nhiều từ ngữ bạn đã sử dụng chứng tỏ sự chắt lọc, tìm tòi: "lá nõn vỡ giòn", "Đò run run sóng"... Tuổi trẻ như bạn viết được như vậy thật đáng trân trọng.
     Chúc bạn ngày càng tiến xa hơn trên con đường thi ca!
  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 02193846208 - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 30/03/2010 09:42:38 AM)

CÓ MỘT NGƯỜI

Tháng Giêng là tháng ăn chơi

Rét thì mặc rét khắp nơi rộn ràng

Hội xuân tấp nập đình làng

Già trẻ trai gái rộn vang nói cười

Lạc đâu đến có một người

Lặng im không nói...lệ rơi cửa đình

Hội tan vẫn đứng lặng thinh

Hỏi ra mới biết...thất tình...kêu oan...!

Phạm Tự

  Minh Tâm - mgeamdroh@yahoo.com -  - Đắk Lắk  (Ngày 30/03/2010 09:41:37 AM)

Xin được nối họa tiếp theo cùng anh H.A.T!

ÁO NÀNG BÂN

(Nhớ xưa, cữ độ giêng hai

Chị đem nỗi nhớ phơi ngoài giậu tre...)

Ngày sang nắng ấm gọi hè

Chị đem cất giữ sắt se lòng mình

Thương chị phong gói mảnh tình

Nàng Bân đan áo lặng nhìn tháng ba

  Thành Huân - nguyenhuan@rocketmail.com - 0979813822. - Văn bàn-Lào cai  (Ngày 30/03/2010 09:40:28 AM)

Đọc bài rét lộc,rét đài của Hoàng Anh Tuấn thấy nhớ về những kỷ niệm một thời xa xưa. Cho tôi hoạ theo vài vần cùng cảm xúc của tác giả.

Nắng vàng trải xuống ngọn me

Có con sáo sậu bay về sớm mai

Mùa xuân rét lộc,rét đài

Em mang cái rét theo hoài bên sông.

Bãi soi cải đã lên ngồng

Có người thiếu nữ theo chồng sang ngang

Bao giờ xuân mới lại sang

Để tôi thả chút mơ màng cùng em.

Tình xưa đâu có dễ quên

Câu ca quan họ nối duyên đôi mình

Dòng sông ,bến nước,sân đình

Vẫn còn in dấu chuyện tình lứa đôi.

Thành Huân.

Các bài khác: