BỨT LÁ 
Phan Văn Nhớ
Một giận, chiếc lá cô đơn
Hai giận, lá lại dỗi hờn lẻ loi
Ba giận, xa cách nữa rồi
Bốn, năm, sáu, bảy… bồi hồi ngày xanh…
Mỗi lần bím tóc giận anh
Một nhành lá thấp xa cành buồn thiu
Lá nhiều, đếm lắm, giận nhiều
Ít lá, giận ít. Rồi yêu cũng hoà…
Anh ngồi im chẳng nói ra
Nhìn em hờn dỗi để mà bâng khuâng...
Lá xanh khúc khích… đi hoang
Trên cành hai chiếc lá vàng sóng đôi…
P.V.N
________________________________
Tác giả Phan Văn Nhớ, ĐT: 0165.454.4532
Địa chỉ: Quân đoàn 4 - Bình Dương
Email: nguoilinh_1968@ymail.com
|
Trong Làng lucbat.com Phan Văn Nhớ là một cây bút viết nhiều về LÁ nhất,anh càng viết càng hay,mỗi bài là một sự cộng hưởng đa chiều,đa dạng xen kẽ với tâm trạng,tâm thức khác nhau,gửi gắm bên trong những tầng tầng lớp lớp nhân văn khác nhau...Làm tôi cứ bần thần suy nghĩ...Bài thơ hay cũng như : " Người đẹp duyên lặn vào trong Tôi mê nhất khổ thơ thứ ba . "Anh ngồi im chẳng nói ra "Tôi nhớ câu ca dao "Chồng giận thì vợ bớt lời PVN không phải là người sợ vợ,mà là người biết điều tiết môi trường sống tinh thần trong gia dình mình.Đấy là dấu hiệu nhận biết người hiền tài,ở nhà thì :"Tu thân tề gia " là cơ sở bền vững cho nền tảng lập chí, lập thân,lập danh bằng sự nghiệp "Trị quốc bình thiên hạ".Chắc hẳn PVN đã nhìn vào lòng,nhìn lên cha mẹ mà thốt lên : "Lá xanh khúc khích...di hoang .Câu thơ như một cặp đối sánh,âm thầm tỏa sáng lời giáo huấn triết lý sâu sắc. Ông bà sắp về cõi vĩnh hằng rồi mà vẫn "Hai chiếc lá vàng sóng đôi",thì con cháu phải đặt cho mình câu hỏi,tự trả lời,tự dịnh hướng tương lai... Rất trân trọng cảm ơn Người Lính.Chúc anh có nhiều bài thơ về LÁ có duyên như thế nhé !
Phan Văn Nhớ CẢM TÁC "Bứt lá" thật hồn nhiên, nhí nhảnh và thi vị. Xin được họa theo Phan Văn Nhớ đôi lời: Giận hờn...bứt lá...anh ơi!
Một câu chuyện tình lãng mạn, dễ thương. Cô gái trong bài thơ Bứt lá của tác giả Phan Văn Nhớ hẳn còn rất trẻ mới có kiểu hờn dỗi vu vơ như vậy. Tâm trạng cô gái gợi cho em nhớ lại thuở sinh viên thường bói yêu bằng cách bứt cánh hoa hồng: "Ngày xưa em thơ ngây Ngồi bứt bông hoa nhỏ Bói tình yêu sau này Vẹn tròn hay dang dở ...” Trong bài thơ của anh Nhớ, sự giận hờn của cô gái trẻ tăng lên từ một, hai, ba ... đến năm, sáu, bẩy... càng thể hiện nỗi nhớ nhung người yêu ngày càng nhân lên gấp bội. Nhưng cô gái này hơi... hiền, bởi phụ nữ khi giận dỗi thường xé lá, vò lá cơ anh Nhớ ạ. Chàng trai có vẻ chưa tâm lý lắm khi người yêu hờn dỗi mà lại không biết dỗ dành, chỉ dám : "... ngồi im chẳng nói ra. Nhìn em hờn dỗi để mà bâng khuâng " Mới chỉ "bâng khuâng" thôi, chưa làm lành với người ta mà lại cả gan dám bỏ em để vui vẻ "đi hoang". Giận quá đi mất ! Khi "lá" còn "xanh ", còn khỏe mạnh thì "đi hoang", khi lá "vàng", mắt mờ chân chậm, quá date rồi thì mới rụng về cội để "sóng đôi" cùng nhau ngồi lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân. Xem ra thân phận phụ nữ lúc nào cũng thiệt thòi ! Nguyễn Thị Việt Hà DẪU XA… GỬI ĐỒNG ĐỘI Lâu rồi...hôm nay chuẩn bị đón chào ngày 8/3 lại được đọc "Bứt lá" của Người lính . Tú Cười xin chia vui...tặng Người lính mấy câu hoạ cho dui nhá ! Hu hu...ha ha... Lá xanh gắn bó cả đời Ôi! Thơ của Người lính luôn có hình ảnh của chiếc lá, khi nhớ người yêu đang ở xa thì có : Lời yêu viết trên lá, còn khi giận người yêu đang ngồi bên thì lại: Bứt lá… thật thú vị. Đọc xong bài thơ thấy thèm cảm giác được ngồi bứt lá ấy quá. Nhưng bứt mãi mà không ai can… thì tặng tác giả mấy câu nhé: Nghẹn lòng bứt lá làm vui Ngồi bên anh chẳng ngậm ngùi là sao Hết mai còn đó lá đào Để dành anh ngắm, chênh chao em về Đường quê nhặt được câu thề Lá đào giữ hộ mân mê nghĩ gì? Vũ Thiên Kiều
Giận chi có giận lạ đời Giận anh bứt lá, lá rơi tội tình Chúng mình yêu tuổi xuân xanh Cớ sao vặt lá cho cành trụi trơ? Lá xanh như thể câu thơ Giận nhau vứt hết bây giờ tìm đâu? Hoàng Thi
Chào anh Văn Nhớ! Thật là lo cho cây đời hết xanh… MT xin hoạ vài câu cho vui nha! Xuyên cành ngắm áng mây trôi Vướng hai chiếc lá sánh đôi màu vàng Tại anh hay bởi tại nàng Để màu lá biếc đi hoang tội tình Thương ai đếm lá một mình Trách ai mãi những lặng nhìn bâng khuâng Hờn xa rồi lại giận gần Giẫm bừa lá biếc… nợ nần gì đâu? Lạy trời đừng giận nhau lâu Cây không còn lá nỗi đau hơn nhiều Nhành cao, nhành thấp buồn thiu… Minh Tâm |