LỜI RU CHO BIỂN

Đỗ Hàn
Ồn ào chi lắm biển ơi
Lặng yên cho đất gần trời… thăm nhau
Hờn ghen nén ở đáy sâu
Nổi lên chỉ tổ bạc đầu… ích chi?
Ngủ đi… biển hỡi… ngủ đi…
Ngàn năm đất chỉ ôm ghì… biển thôi!
Đ.H
__________
Nhà thơ Đỗ Hàn - VP Hội Nhà văn VN
Điện thoại: 0912310356
Email: nguhoctre@yahoo.com.vn
|
Xin có mấy dòng hoạ thơ của nhà thơ Đỗ Hàn: LỜI RU CỦA GIÓ (Hoạ thơ "Lời ru cho biển" của Đỗ Hàn) Lắng nghe gió hát cây ơi! Gió và cây giữa đất trời có nhau Đứng yên, cây bám đất sâu Gió đi mọi nẻo cây nào biết chi Gió ru... cây hãy ngủ đi Có cây gió mới thầm thì... hát thôi! Xin được mạn phép họa vần bài thơ của nhà thơ Đỗ Hàn. Biển chưa thể lặng bờ ơi Thấy lòng chùng lại ngẩn ngơ, mằn mặn mắt ướt, chẳng biết có phải hơi sóng từ lời ru cho biển phả ra? Câu 3, 4 đọc lên thấy nhiều nỗi niềm. “Hờn ghen nén ở đáy sâu Nổi lên chỉ tổ bạc đầu… ích chi?” Nén - Nổi, cách dùng chữ của tác giả khá thú vị, tươi và rất đời. ĐỪNG BAO GIỜ CHO HỜN GHEN NỔI THÀNH BÃO TÁP (Lời bình bài thơ Lời ru cho biển - Nhà thơ Đỗ Hàn) “Ồn ào chi lắm biển ơi Lặng yên cho đất gần trời… thăm nhau” Đúng vậy! Giữa khung cảnh đất trời thơ mộng, lời ru mong biển đừng ồn ào thật mềm mại mà tha thiết. Cái ồn ào của biển đây hẳn là những cơn sóng rồi, có lúc biển xanh êm dịu với những cơn sóng nhẹ gợn dễ thương, nhưng cũng có lúc biển giận dữ và trào dâng những cơn sóng lớn, hung hãn, những cơn sóng ấy khi đã nổi lên là kéo theo phong ba bão táp, cứ ồn ào cuồn cuộn như muốn nhấn chìm tất cả những thứ xung quanh nó. Khi biển lặng yên thì nước biển mướt xanh trong vắt, cái màu xanh của đại dương như kéo đất với trời gần nhau lắm, trời có thể ghé mắt mà gởi những tia nắng ấm áp xuống sâu trong lòng đại dương vậy, rồi còn thơ mộng hơn là khi trời thả những ánh mây bồng bềnh đủ sắc màu đùa vui với muôn loài dưới đáy đại dương. Thật thú vị khi trời đất vốn rất xa nhau lại được tác giả khéo léo mượn hình ảnh biển lặng yên để níu lại gần để “thăm nhau”, là một hình ảnh rất thơ mà nếu không quan sát kỹ và tinh tường thì khó ai có thể viết được những câu thơ đầy tình cảm và hình ảnh như thế. Khi đó đất sẽ rất vui sướng vì được hưởng đặc ân của hạnh phúc hoà với không gian bao la mà chỉ cần đơn giản là… biển lặng mà thôi. “Hờn ghen nén ở đáy sâu Nổi lên chỉ tổ bạc đầu… ích chi?” Biển ồn ào là vì biển ghen đấy mà. Những cơn ghen của biển khi đã nổi lên là thành sóng to gió lớn, những cơn sóng đã vỗ thì chỉ bạc đầu, khiến cho biển tung toé những giọt trắng xoá đau đớn nung nấu trong lòng nhưng chẳng ích chi cả, nó sẽ làm chòng chành, chao đảo, thậm chí làm đắm con thuyền mà nó đang nâng niu vỗ về. Có ai tỏ lòng xót thương khi biển hờn ghen thế đâu, tất nhiên là không rồi. Ngược lại miệng lưỡi thế gian sẽ nhân đó để cười, để chê trách, thêu dệt đủ điều đấy chứ. Thế nên đừng ghen nữa biển ơi, mà có ghen thì nên nén hờn ghen ấy nơi đáy sâu lòng đất. Biển hãy cứ nén và trút hờn ghen vào đất đi, chỉ có đất và biển biết thôi, đừng cho nổi lên, để cho biển vẫn bình yên xinh đẹp như thuở đầu. Rồi mai đây phù sa ngọt ngào của đất sẽ ôm ấp xoa dịu và làm tan biến những hờn ghen ấy thôi mà. “Ngủ đi… biển hỡi… ngủ đi… Ngàn năm đất chỉ ôm ghì… biển thôi!” Lời ru ngọt ngào quá! Biển mà nghe những lời này thì sẽ ngủ mãi thôi, sẽ không bao giờ có sóng bạc đầu. Không chỉ dừng ở lời ru mà còn là lời cam kết, lời khẳng định sắt son “Ngàn năm đất chỉ… ôm ghì biển thôi” Xây dựng hình ảnh để nói về sự sắt son gắn bó như thế này thì chịu rồi, đất không ôm biển vào lòng thì ôm ai nhỉ. Và cũng không ai thay đất để ôm biển được đâu. “Lời ru cho biển” sinh động và thực như thế tác giả đã gởi gắm được nỗi niềm của con người. Với tình cảm của con người cũng thế, mỗi người hãy luôn mở lòng như đại dương mông mênh, hãy hiền lành bao dung như biển lặng, hãy giấu những hờn ghen, tủi hận vào sâu đáy lòng và mau quên đi những vết thương ấy. Đừng bao giờ cho hờn ghen nổi thành bão táp. Hạnh phúc ở đời của con người sẽ sâu đậm hơn, tròn trịa, toàn vẹn hơn. Tình cảm giữa biển và đất có thể là tình cảm của lứa đôi, của bạn bè, đồng nghiệp, người thân… nhưng luôn có một chân lý là biển và đất không bao giờ rời nhau được mà đến muôn đời vẫn… ôm ghì lấy nhau thôi. Bài thơ ngắn, chỉ có sáu câu thôi nhưng tác giả đã gói được cả trời, cả đất và cả biển vào trong bài thơ, đã gởi gắm được cái tình cảm vô cùng lớn lao, sâu sắc và ý nghĩa của hạnh phúc ở đời. Đây không chỉ là lời ru cho biển mà chính là lời ru đem lại hạnh phúc cho mỗi người chúng ta đó. Vũ Thiên Kiều YÊU RỒI... Hoạ thơ “Lời ru cho biển” Yêu rồi nhớ lắm người ơi Đêm dài mong sáng để rồi... gặp nhau Trời cao đất rộng bể sâu Tình yêu như thể phép mầu... lạ chi! Bồi hồi... xao xuyến...ở đi Một lần để nhớ...tiếc gì... đừng thôi! Phạm Tự TIN NHẮN NGẮN THÔI (Hoạ Lời ru cho biển – Nhà thơ Đỗ Hàn) Cho n-A Con mọt sách mách lối ơi Dính tay sờ thấy bầu trời trong nhau Kỉm Kim nằm mớ thẳm sâu Hương thơm cúc áo ban đầu Chỉ chi An vờ… vĩnh tính… toán đi Ngón tay phúc đáp điều gì… tí thôi! Xưa nay nhiều nhà thơ lấy hình ảnh biển và đất để nói lên tình yêu trai gái. Nhà thơ Xuân Diệu nói với ta "biển hôn bờ cát" thật đắm đuối. Nữ sĩ Xuân Quỳnh thì lấy "thuyền và biển" để nói lên sự gắn bó lứa đôi, nhà thơ Trần Đăng Khoa thì gắn tình yêu của người lính với biển và tình yêu trai gái "biển một bên và em một bên". Nay nhà thơ Đỗ Hàn dùng hình tượng "đất ru biển ngủ" để nói lên cái tình yêu rộng lớn hơn: Ngủ đi...biển hỡi...ngủ đi... Ngàn năm đất chỉ ôm ghì... biển thôi! Đó là một lời khẳng định cho một chân lý vĩnh hằng. Xin cảm ơn nhà thơ đã cho chúng ta thêm một bài thơ hay về tình yêu qua hình ảnh biển, đất và trời. Xin có đôi dòng hoạ thơ để cùng chia sẻ với tác giả: CÙNG EM RA BIỂN Cùng anh ra biển em ơi! Nắng trời lấp lánh biển sâu Biển ru đất hãy ngủ đi Nguyễn Đức Tùy Đọc Lời ru cho biển của nhà thơ Đỗ Hàn lại có cảm nhận tình cảm thiết tha nồng nàn của biển với thuyền trong thơ Xuân Quỳnh, biển và bờ trong thơ Xuân Diệu... Đâu chỉ có biển hờn dỗi...Bờ cứ lặng thinh và lùi xa không muốn để sóng ôm ghì nữa đấy thôi...Chuyện tình muôn thuở của biển bờ chẳng có giấy mực nào tả xiết. BIỂN RU BỜ Lặng nằm nghe biển à ơi, Ngoan nào bờ hãy ngủ đi… Trần Mạnh Tuân BÀI THƠ ĐẦY TRIẾT LÝ NHÂN SINH Xuất hiện trên Lục bát mỗi ngày đúng vào Ngày thơ Việt nam, bài thơ "Lời ru cho biển" của tác giả Đỗ Hàn là một bài thơ trữ tình và đầy triết lý nhân sinh. Xét về hiện tượng tự nhiên, bài thơ mang tính khái quát hoá cao. Xét về phương pháp ẩn dụ, bài thơ nói lên mối tương quan tình cảm yêu đương giữa con người với con người đầy tính nhân văn. Nếu ai đã ra biển khi vào mùa lặng sóng, sẽ cảm thấy mặt biển xa thẳm tận chân trời. Khoảng cách giữa biển và trời chỉ như một sợi chỉ mỏng manh. Lúc đó, biển và trời như giao hoà, gần nhau lắm. Nhưng khi biển nổi cơn cuồng nộ, những con sóng bạc đầu lớp lớp nối đuôi nhau chồm lên rồi ụp xuống. Biển đang tím sẫm bỗng trở nên trắng xoá, hỗn độn. Lúc này, biển và trời như bị chia cách bởi muôn lớp sóng bạc đầu. Cảm hứng hiện tượng tự nhiên này, tác giả đã viết lên những hình ảnh ẩn dụ về tình yêu muôn thuở của con người. Biển như một người con gái hay hờn dỗi, hay nổi cơn cuồng nộ của tình yêu đó là nỗi hờn ghen. Biển hầu như rất nhiều khi ồn ào, náo động, gây ra những đợt dóng bạc đầu cồn lên từ đáy sâu thăm thẳm. Đất như một chàng trai chung thuỷ nhưng đôi lúc cũng có thoảng chút xao lòng khi gặp một ai đó trong cuộc đời mình. Trời như người thứ ba trong cuộc tình của họ. Người con gái của Tình yêu cũng như Biển dễ nổi cơn sóng bạc đầu , một cơn ghen tình ái khi người tình của mình là chàng Đất lại vô tình mà ngắm nàng Trời xanh thăm thẳm. Nàng cố tình để Đất và Trời, Biển và Trời phải có khoảng cách bằng chính ngọn sóng của mình. Ồn ào chi lắm biển ơi Đất và Trời là hai thực thể trong tự nhiên, tránh sao khỏi lúc gần nhau, như những người con trai con gái trong xã hội tránh sao khỏi có lúc phải gần nhau, hay có lúc vương vấn xao lòng. Tác giả đã khuyên Biển hãy êm dịu, hãy lặng sóng, hãy nén những cơn hờn ghen từ đáy sâu biển cả, như khuyên người con gái hãy ghìm lại cơn ghen xốc nổi từ đáy trái tim mình. Ghen nhiều chỉ hại đến sức khoẻ và hại đến tình yêu mà hai người từng xây đắp mà thôi: Hờn ghen nén ở đáy sâu Đất đã cất lời ru dịu dàng và đằm thắm để biển hãy ngủ đihãy dồn cơn giông tố, dồn sóng bạc đầu xuống đáy sâu biển cả. Chàng ru chân thành như một lời nguyện ước rằng, suốt đời chàng chung thuỷ với nàng cũng như đất muôn thuở ôm ghì lấy biển xanh: Ngủ đi… biển hỡi… ngủ đi… Lời ru cho biển là lời ru đầy tính nhân văn. Ai cũng biết rằng, có ghen mới có yêu, mà muốn có tình yêu là phải chịu nhiều cay đắng. Nhưng, ngưởi yêu ơi, hãy ngủ đi để bình yên trở lại, dù đất và trời cũng có lúc xao lòng. Nhưng tình yêu là muôn thưở, đất và biển sẽ mãi ở bên nhau. Với lối ẩn dụ tinh tế, bài thơ rất ngắn gọn, khái quát cả một vấn đề hay gặp trong tình yêu nam nữ ngày thường. Ai đọc bài thơ này cũng cảm thấy như có chuyện của mình trong đó. Tôi tin rằng, bài thơ này sẽ được nhiều bạn đọc yêu thích. Đúng như bác sĩ nhà thơ Thanh Tuyên đã viết trong lời cảm nhận: Thơ hay đâu phải dài lời mới hay. Bài thơ "Lời ru cho biển" ngắn gọn, súc tích, mang đến cho bạn đọc những thông điệp của tình yêu, nỗi cảm thông sâu sắc của những kẻ đang yêu để mang cho đời tình yêu muôn thuở đẹp và thơ mộng. Nhân Ngày thơ Việt nam, chúc tác giả có nhiều bài thơ hay. Phạm Thanh Cải THI VỊ |