LỜI RU TRÊN VAI EM
Nguyễn Văn Tài
Ngược xuôi, xuôi ngược dòng đời
Mấy yêu thương đã cạn lời phù du
Trên đường đến chốn nghìn thu
Vai em điểm tựa. Buồn ru nỗi buồn
Thôi quên đi những giận hờn
Thôi quên đi những dị thường thế nhân
Ta là của một tiền căn
Em từ trong một định phần. Thế thôi!
Lên cao xuống thấp chơi vơi…
Bờ vai em ngát hương người tình chung
Ôi! ta tỉnh mộng anh hùng
Bon chen một thủa nẻo dừng từ đây
Đất trời trên một bờ vai
Và ta an phận đêm này cùng em
Ngỡ ngàng áo nhuộm sương đêm
Ngờ đâu nước mắt tận niềm ái ân.
Tây Ninh 11.2009
N.V.T
_____________________
Liên hệ tác giả: Nguyễn Văn Tài
Hội VHNT Tây Ninh
Điện thoại: 0908 349 114
Email: taivan26@yahoo.com.vn
|
Đất trời trên một bờ vai Và ta an phận đêm này cùng em Ngỡ ngàng áo nhuộm sương đêm Ngờ đâu nước mắt tận niềm ái ân. Tôi rất thích bốn câu thơ trên của tác giả NGUYỄN VĂN TÀI,xin được chia sẻ cùng tác giả những nỗi niềm tâm sự. Tôi thật quá bất ngờ với bài cảm nhận của bạn Phạm Thanh Cải. Nước mắt đã ứa ra không phải vì được khen mà vì đã nhận được từ đây một sự cảm thông sâu sắc của tri âm. Cảm ơn bạn Cải- Một lần nữa rất cảm ơn BQT lucbat.com và nhà thơ ĐVH đã sáng lập ra trang W. quý báu nầy cho tình người mọi miền gặp gỡ, chia sẻ cùng nhau. Trân trọng Tôi là người lính thuỷ, gắn bó với con tàu và biển đảo gần bốn mươi năm. Xin phép có mấy dòng bình bài thơ của tác giả Nguyễn văn Tài. Cuộc đời như những con tàu ra khơi, đi khắp mọi miền mênh mông biển cả, gặp bao nhiêu giống tố cuộc đời, làm bao nhiêu kỳ tích, nhưng kết thúc mỗi chuyến đi đều quay trở về bến đỗ của mình. Hạnh phúc thay khi mỗi con tầu dù đi đâu vẫn nhớ về bến đậu. Đó là nơi ta nghỉ ngơi sau những ngày gian lao vất vả. Đó là nơi con tàu neo lại để tránh bão, là nơi tiếp dâu tiếp nước cho những chuyến đi về sau, tới hành trình dài hơn, khó khăn hơn. Là nơi tiếp thêm sức sống cho con tàu. Tình nghĩa vợ chồng chẳng khác nào con tàu và bến cảng. Con tàu không có một bến đậu, không có hậu phương vững chắc thì không thể vào đi những chuyến tới những miền đất lạ, xa xôi. Nhưng anh hùng, hào kiệt, những nhà thi sĩ, nếu không có một chỗ dựa tinh thần là người vợ đảm đang với tình yêu nồng ấm thì sẽ khó làm nên sự nghiệp. Chỗ dựa ấy, điểm tựa ấy không phải là sức lực mà là tâm hồn yêu thương vĩ đại của người vợ với chồng. Đọc khổ thơ đầu tiên ta thấy ngay điều ấy: "Ngược xuôi, xuôi ngược dòng đời Năm nay, nhà thơ Tế Hanh vừa mới qua đời ở tuổi ngoại 80, hơn một chục năm trời ông sống được là phải tự trên đôi và tảo tần và yêu thương của người vợ. Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng vậy, bờ vai Lâm Thị Mỹ Dạ đã sưởi ấm và là chỗ dựa tinh thần. Cho nên, nếu người đàn ông nào mà coi thường phụ nữ, coi thường người vợ yêu quý của mình thì thật là một sai lầm to lớn trong cuộc đời mình. Vợ mình phải là nhất, là nơi mình tin tưởng và là chỗ dựa tinh thần. Cũng như tác giả Nguyễn văn Tài, xuôi ngược dòng đời đã lắm, đến cuối đời đã nhận ra rằng bờ vai người vợ đã là: Đất trời trên một bờ vai Và ta an phận đêm này cùng em Và bờ vai ấy ấm nồng , dù bao nhiêu biến cải của thế gian, của cuộc đời, thì bờ vai vẫn: Lên cao xuống thấp chơi vơi… Bờ vai em ngát hương người tình chung. Ở đây, tác giả Nguyễn Văn Tài đã cho là do định mệnh, căn duyên, nên khi tỉnh mộng anh hùng, người chồng mới nghĩ đây là điểm dừng, đây là bến đỗ cuối cùng của cuộc đời mình: Ôi! ta tỉnh mộng anh hùng Theo tôi, không phải thế, không phải căn duyên, định mệnh, mà chính là tình nghĩa vợ chồng. các cụ nói: Một ngày nên duyên, một ngày nên nghĩa. Đã là vợ chồng, vui buồn có nhau, hạnh phúc có nhau, hoan nạn có nhau, ăn ở bên nhau, hiểu nhau thì cái nghĩa tình nó to lớn lắm, sâu sắc lắm. Cho nên dù đi lên rừng xuống biển, tình nghĩa vợ chồng vẫn là keo sơn gắn bó.Chính vì vậy, trên đường đến chốn nghìn thu, người chồng đã kiệt cùng rồi, được tựa bên bờ vai người vợ thì vẫn còn là diễm phúc. Một câu danh ngôn mà tôi cho là hay: Hạnh phúc cuối cùng của cuộc đời là được chết trên tay người tình. Nếu ai có người tình suốt đời là người vợ của mình thì người ấy thật là hạnh phúc. Đến điểm dừng, trên đường đến chốn nghìn thu, lúc này những gì phù du, những giận hờn, những dị thường thế nhân đều là vô nghĩa. Chỉ còn một tình yêu muôn thưở, đó là tình nghĩa vợ chồng, với bao nhiêu điều ân ái. Nước mắt của người anh hùng đã thấm bờ vai người vợ trong đêm trường thanh vắng, sương ướt đẫm bờ vai. Câu thơ cuối cùng đã viết : Đất trời trên một bờ vai Cứ tưởng rằng, bờ vai ướt đẫm sương đêm, biết đâu là nước mắt của người đàn ông, nước mắt tận niềm ái ân. Chữ tận ở đây rất đắt. tân là điểm cuối, là dốc hết tất cả. Lúc này, tình yêu thương ân ái của người chồng đã dốc ra tất cả, cũng như dốc bầu tâm sự. ôi, trên đường đến bến nghin thu như vậy thì cũng là thanh thản và hạnh phúc tuyệt vời. Bài thơ của Nguyên Văn Tài thật mộc mạc, không dùng những ngôn từ sáo rỗng và đánh đu với dòng lục bát, mà nó chân chất như lời nói cửa miệng hàng ngày. tôi không thích những câu thơ của một số tác giả khác như: Câu thơ ướt đẫm (mưa, tóc dài...), hay bẻ đôi câu thơ làm mái chèo... Nó giả tạo và sáo rỗng. Câu thơ là một thể hoàn chỉnh, để nguyên thì hay, chứ bẻ đôi ra rồi thì chẳng còn gì nữa. Bài thơ phảng phất nỗi buồn của một người trên đường đến chốn nghìn thu, nhưng lại được ấm lên bằng những lời ru buồn: "buồn ru nỗi buồn". Nhiều người cứ nghĩ rằng, muốn cho một người khác đỡ đau buồn, hãy mang niềm vui đến cho họ, đưa họ đến những nơi ồn ào, sôi động. Nhưng chưa hẳn thế, khi nỗi buồn đã quá sâu sắc thì chẳng niềm vui nào át nổi. Lúc đó, chỉ có một nỗi buồn khác cùng đồng cảm, chia sẻ, an ủi thì mới có tác dụng. Chia vui thì niềm vui nhân đôi, sẻ buồn thì nỗi buồn vơi đi nhiều lắm. Tôi thích mấy chữ "Buồn ru nỗi buồn" bởi vì nó mang tính triết lý sâu xa. Bài thơ Lời ru trên vai em là một bài thơ hay của Nguyễn văn Tài. Chúc anh có nhiều bài thơ hay như thế. Chân thành gử đến lucbat.com và bạn Vũ Thiên Kiều ! Bài thơ L.R.T.V.E hiển thị trên chuyên mục Lục bát mỗi ngày và đã trôi theo ngày tháng tự nhiên rồi. Môt lúc trầm tư xem lại tác phẩm của mình và gặp được cảm nhận của bạn VTK. Tôi xúc động lắm. Vì VTK không hề khen hay chê hoặc góp ý thêm cho bài thơ mà chỉ gửi gắm đôi lời với các... đấng mày râu chút tâm sự của người phụ nữ bình thường trong xã hội. Trách nhiệm của người sáng tác phải biết vinh hạnh là đây, khi sáng tác của mình đã được sự cảm nhận và từ đó đã chắp cánh thêm nhiều ý tưởng hay cho cuộc sống đời thường. Cảm ơn lucbat.com đã kết nối những bờ bến tâm hồn về một hướng chân thiện mỹ tuyệt vời. Cảm ơn bạn VTK đã nhìn ra ý lớn của bài thơ mà đã bỏ qua cho vài khiếm khuyết kỹ thuật thơ ca. Thân ái NHẤT VỢ Cực lòng ngôn hạnh công dung Ngậm hờn nuốt giận, thủy chung đợi chờ. Bon chen , lơi lả, đã phờ Trở về mới hiểu hết bờ vai em. Phạm Minh Giắng Bài thơ sâu sắc, có ý và nội dung hay. Xưa nay, là phận gái TK những tưởng chỉ có phụ nữ mới yếu mềm, mới cần một bờ vai để dựa, để nũng nịu. Thế mà khi đọc bài này TK lại thấy các anh, những người đàn ông tuy từng trải dạn dĩ ở đời “ngược xuôi, lên cao, xuống thấp, anh hùng” nhưng cũng có lúc rất yếu mềm, rất cần một bờ vai để dựa. Tuy nhiên, trong cuộc sống cũng có nhiều anh khi gặp khó khăn, bế tắc thường không như phụ nữ chúng em. Mà các anh thường hay che dấu những điểm yếu mềm của người đàn ông, chứ ít có ai dám thổ lộ ra với người yêu, người thân của mình cả. Lại càng không thể dựa vào “vai” người phụ nữ nhỏ bé yếu ớt, vì cảm thấy thương người phụ nữ, không muốn cho em lo lắng, nếu dựa thì tự nghĩ mình không đáng là đấng mày râu chút nào cả. Lời ru trên vai em nói đơn thuần là một bờ vai để dựa nhưng đây chính là tình yêu đấy. Một tình yêu chân thực luôn là bến đỗ bình yên, là điểm dừng cho cuộc đời mình và cho tất cả các cuộc tình . Đây là một lời khẳng định, chỉ có bờ vai em, chỉ có tình yêu của em mới là chỗ dựa vững chắc cho anh và là một niềm hạnh phúc vô bờ bến. Thế nên nhắn gởi các anh khi có những bức xúc, nỗi niềm hay gặp đắng cay thất bại ở đời thì hãy về nói thật, hãy cứ nũng nịu và dựa trên bờ vai của người yêu, người vợ thân yêu của mình để đựơc ru bằng tấm lòng yêu thương tha thiết. Để từ đó cuộc sống sẽ mở ra một trang mới tốt đẹp hơn. noi dung thi rat y nghia. nhung cau luc ghep van voi cau bat con sai rat nhieu cho Rất cảm ơn bạn Nguyễn Ngọc Sáng đã đọc hết bài thơ Lời Ru Trên Vai Em để có sự cảm nhận và họa vận. Cảm ơn lucbat.com đã tạo cho những tâm hồn yêu thương lục bát có dịp giao lưu, gặp gỡ trên mảnh đất văn chương thấm đẫm tình người nầy. Bạn Sáng mến ! Đúng là bờ vai em đã thật sự là nơi nương tựa của trượng phu bất cứ lúc nào chứ không đợi đến lúc... trên đường đến chốn ngàn thu. Có điều tác giả bài thơ xin không dám nhận 2 chữ anh hùng cao quý mà bạn đã cảm xúc trong thơ họa. Dẫu sao từ bài họa của bạn Sáng đã tạo cho tôi sự ấm áp, tự tin hơn trên bước đường sáng tạo để xứng đáng là một bạn thơ của lucbat.com. Thân ái chào bạn và mong còn gặp lại. ANH HÙNG VAI TỰA MỸ NHÂN (Hoạ bài thơ Lời ru trên vai em của NVT) Anh hùng xuôi ngược đường đời Thương yêu đã cạn mấy lời phù du Vô tình gõ cửa nghìn thu Kề vai vai sát buồn ru ru buồn Bỏ quên qua nỗi giận hờn Bỏ quên qua hết dị thường thế nhân Tình là cội rễ nguyên căn Em làm ta ngẩn say nằm.Thế thôi! Bờ vai nghiêng ngã chơi vơi Hồn tôi lên xuống đất trời thuỷ chung Giang hồ tụ nghĩa anh hung Nẽo về chốn nghỉ chân dừng là đây Gối đầu yên giấc bờ vai Thả hồn gửi lại đêm ngày cùng em Ngờ đâu là mộng trời đêm Xa phương mê mẫn tận miền ái ân. Nguyễn Ngọc Sáng |