TỰ NHIÊN VỢ GỌI
Nguyễn Lãm Thắng
Tự nhiên vợ gọi. Hết hồn!
Câu thơ trượt té. Vui buồn lăn quay
Thằng tôi đang ở trên mây
Đi tìm câu bát giữa ngày nắng hanh
Tự nhiên vợ gọi: Này anh!
Giọng quen quen. Vẫn giật mình! Mới đau!
Quay sang vợ. Mặt mày chau:
- Em làm rớt mất một câu bát rồi!
Tròn xoe đôi mắt. Vợ tôi
Hỏi: - Gì?... Anh khéo lôi thôi!... Thật là!...
Suốt ngày bờ lốc bờ la
Rồi còn bắt nạt người ta! Tôi cười:
- Thôi! Thiệt là khổ! Nường ơi!
Câu thơ mới đó! Mất rồi! Tại em…
Vợ rằng: - Thơ thẩn! E hèm!
Nhớ em, nhớ ả! Còm men suốt ngày!
Lại cười. Tôi bảo: - Ơ hay!
Em với ả? Cái cô này! Rõ ghen!
Vợ rằng: - Ghen ấy? Cóc thèm
Hơi đâu đốt đuốc đi tìm chiêm bao!
Và cười. Tôi tiếp: - Mà sao?
Hỏi gì thì bảo?! Ồn ào quá thôi!
- Hỏi gì em cũng quên rồi!
- Đấy! Thấy chưa? Đúng là người bị hâm!
- Thế thì anh quá sai lầm
Làm thơ mới đúng là hâm… chồng à!
Tôi cười ha hả ha ha!
- Bài thơ tôi viết cho bà xã yêu
Ừ! hâm mới viết những điều
Vợ chồng như bống kho tiêu…*, và còn
Một câu tám nữa rất ngon
Thế mà vợ gọi, hết hồn… mất tiêu!
Vợ cười: - Anh khéo nịnh liều
Vợ chồng như cá kho… yêu nỗi gì?
Nhăn răng tôi lại cười khì!
Vợ liền giục: - Làm tiếp đi! Kẻo mà…
----
* Câu thơ này rút từ bài thơ
“Ngày xuân nâng cốc cùng em” trong tập
“Điệp ngữ tình” của NLT, NXB Hội Nhà văn 2007.
Khi chiếc nón bài thơ nghiêng nụ cười rất Huế.
N.L.T
_________________
Tác giả Nguyễn Lãm Thắng
Email: lamthanghue@gmail.com
Điện thoại: 0914173666
|
Đọc bài thơ của NLT, chợt muốn có vợ để được gọi vợ và được vợ gọi quá! Có những niềm hạnh phúc đơn sơ mà chúng ta nhiều khi bỏ qua giữa nhịp đời vội vã cảm ơn nhà thơ. Tình huống thơ của Tác giả Nguyễn Lãm Thắng cũng giống như tình huống của bao tác giả khác. Tình yêu cho Nhà thơ cảm xúc bất tận để có những tứ thơ hay nhưng đôi khi họ cũng bị cụt hứng, mất đi những câu thơ mộc vừa loé lên trong giây lát chỉ bởi một tiếng gọi, một câu nói hay một cử chỉ không đúng lúc của người mình yêu ... Bài thơ vui phản ánh góc nhỏ hiện thực sáng tác của các tác giả thơ Lục Bát. Đinh Thường xin chia sẻ cùng Tác giả Nguyễn Lãm Thắng: Đời làm bạn quá say thơ Nên khi vợ gọi ngu ngơ giật mình. Vui vì câu Lục tươi xinh Tiếc cho câu Bát rất tình chợt quên Nhắc năng "... nâng cốc cùng em" Câu thơ Lục Bát có duyên lại về. Vợ, thơ hai nỗi đam mê Vợ hiền yêu lấy, thơ nghề càng thương. Ô hay cái kẻ giật mình Âu là thơ phú mưa tuôn Vợ gọi thì phải dạ thưa... Đi xuôi về ngược sớm trưa để lòng Sướng sao duyên phận làm chồng Néu mà vợ giận đừng hòng...dạ thưa... Vợ gọi... trời sắp đổ mưa Giật mình...xúc thóc đổ bừa ra phơi Nhà bên thấy thế nực cười Vợ liền tủm tỉm..., anh ơi... vào buồng...! Hừm... Tếu táo mà Hay! Tôi thích câu này của nhà thơ Trẻ: Vợ rằng: - Ghen ấy? Cóc thèm Hơi đâu đốt đuốc đi tìm chiêm bao! Tự nhiên vợ gọi. Giật mình Híc...híc...ông xã cũng vừa gọi, Nàng Thơ của chị cũng bay mất tiêu rồi. Chia sẻ với em, Thắng à. Bài thơ viết dí dỏm, vui và có tình. Thể lục bát nhưng trẻ và mới, giọng thơ đùa nhưng ý nghiêm túc. Tuy nhiên viết dài, dàn trải, một số câu còn nôm na, kể lể. Cần viết ngắn gọn xúc tích hơn thì các bà vợ mới thuộc và cảm xúc được. |