LỤC BÁT THỜI GIAN

Bành Quang Khoá
Trưa hè nắng táp trên cây
Đong đưa cánh võng mà say giấc nồng
Trời xanh trong đến là trong
Tóc mây trắng đã bềnh bồng hư vô.
Bao năm lặn lội thân cò
Sắc không không sắc chuyến đò vô vi
Tay cầm tràng hạt sân si
Gậy mòn chập chững ngỡ đi Niết Bàn…
Đời không nhiều nhặn thời gian
Vui buồn hai chuyến đò ngang đi về…
B.Q.K
_____________
Tác giả Bành Quang Khoá (83 tuổi)
P. Tân An - Thị xã La Gi – Bình Thuận
Liên lạc điện thoại: 0919 768 617
|
Thân gửi Bạn đọc vô vàn yêu quý của lucbat.com! Bành Mỗ rất cảm động và biết ơn những tình cảm mà các bạn, các em đã dành cho thơ và tuổi già của mình. Thực tình, lão Bành này rất thích và yêu thơ lục bát nhưng khả năng về thơ phú của Bành lão cũng chỉ đủ để ru con ru, cháu và một chút để ru đời. Vẫn biết tuổi già là quy luật, Bành lão này đây vẫn vui tươi! Xin gửi tặng Bạn đọc lụcbat.com một chút tâm tình của Bành lão để cảm ơn: Tóc bạc trên đầu trắng tựa tơ/Tuổi già mà vẫn thú yêu thơ/Nghe đài tiếng nói tai còn rõ/Xem ảnh ti vi mắt chửa mờ/Sách báo hằng ngày thường đọc mãi/Rượu bia chẳng thích chỉ làm ngơ/Tinh thần minh mẫn còn trong sáng/Về cõi hư vô... tớ phớt lờ! (Bành Quang Khoá)
Thật tuyệt khi chị dùng từ "Những vần thơ nhẹ như mây ấm" để bình về Người thơ Bát tuần với Lục bát thời gian. Cảm ơn Phi Yến nhiều và mong chị cho ý kiến thường xuyên nhé.
Thưa bác! Dù ai bình gì chăng nữa, cháu đọc bài thơ của bác thấy ngời lên một tấm chân tình đã lắng hết bụi nhân gian, về với miền trong veo cõi người. Kính mong bác còn mạnh khoẻ, còn tiếp tục viết những vần thơ nhẹ như mây ấm thế này.
Nhìn lại "mạng" mới rõ là/ Cụ Bành Quang Khoá , tám ba tuổi đời!/ Mà còn cảm đất, đau trời.../ Nên tôi phục cụ đầy vơi nỗi lòng/ Cụ khoẻ , cụ vui...- tôi mong/ Còn mong muốn cụ hết lòng với thơ/ Cho đời tươi đẹp, mộng mơ.../ Cho con cháu được tôn thờ trí cao...
Đọc thơ Lục Bát ông Bành/ Tám mươi ba tuổi ngon lành... như tơ!/ Vẫn còn tay bút tay thơ/ Bao nhiêu trai trẻ nằm mơ... mà thèm!/ Suốt đời cháy bỏng con tim/ Sông sâu, sức cạn... ngày đêm sá gì!/ Buồn nào rồi cũng qua đi/ Câu thơ thổi rỗng xuân thì mênh mông/ Tìm chi bao thứ viễn vông/ Nhặt câu Lục Bát đời không ... thấy già!/ Nguyễn Đình Trọng (Xin trình bày bài thơ như hiện có)
Kính gởi ông Nguyễn Tiến Bình! Cụ Khoá đã 83 tuổi...(Mà còn sân si ư !?) Một lần bạn tôi tâm sự: "Cái biểu hiện và cái được biểu hiện, đôi khi làm người ta nhầm lẫn, tưởng như nhau, nhưng lại khác nhau... Nếu đưa một vấn đề nào đó đem mổ xẻ, chặt từng khúc, bầm ra từng miếng, sẽ thấy. ( miếng nhỏ kia có râu ông nầy, miếng khác có tóc bà kia), chỉ còn một đống hổn độn nháo nhàu. Mà cảm xúc thường đi liền một mạch, nên định hướng toàn ý, toàn cảnh, toàn nội dung của một vấn đề (văn bản)" Mong bác thương cho cụ!
Câu "...nắng táp trên cây"; Từ "trên" nên thay bằng từ khác, sát ý hơn. Có từ "vô vi" trong câu: " Sắc không không sắc chuyến đò vô vi ", thì trong lý luận của triết lý Lão Tử cho rằng lấy đức mà giáo hoá dân..., vậy đưa "vô vi " vào câu này? Từ " sân si "trong câu "Tay cầm tràng hạt sân si " thì ra cầm tràng hạt giận dữ?; bởi "sân si" có nghĩa là"giận dữ "!
Kính gởi cụ! Cháu xin có đôi lời chia sẻ cùng cụ, có gì xin cụ bỏ qua cho. Cháu chúc cụ vui, khoẻ sống vui cùng con cháu! Bài thơ bàng bạc nhẹ nhàn, lạc quan, nhưng có chút gì đó ngậm ngùi cho kiếp người trước quy luật nghiệt ngã của thời gian…cấp độ được tăng dần lên theo từng câu thơ...Tự cảm thán trứoc thời gian, không gian và cuộc đời mình. Thì thôi ! ngậm ngùi chấp nhận số kiếp một đời người ” Đời không nhiều nhặn thời gian/ Vui buồn hai chuyến đò ngang đi về “
Đọc "Lục bát thời gian", tôi có chung cảm nhận với Đinh Tường vê tác giả bải thơ. Dường như cả cuộc đời thi nhân chuyên làm những việc thiện, không tranh giành hơn thua, chỉ coi cuộc sống là "chuyến đò vô vi" nên tâm hồn thanh thản đến lạ lùng: "Trưa hè nắng táp trên cây/ Đong đưa cánh võng mà say giấc nồng". Bài thơ mang nặng màu sắc thiền nên hơi buồn và mặt nào đó thiếu tính tích cực. Ai cũng coi cuộc sống là "hư vô", là cuộc sống tam bợ như khách sang sông (hai chuyến đò ngang đi về) và đừng làm gì cả (vô vi) thì làm sao đưa đất nước tiến lên?
Kính gửi: Bác Bành Quang Khoá "Lục Bát thời gian" là nỗi lòng, là sự chiêm nghiệm của Bác về cuộc đời. Có thể chỉ người cao tuổi mới ý thức rõ ràng về thời gian đến thế. Đọc "Lục Bát thời gian" cháu thấy man mác buồn nhưng thanh thản. Chúc Bác mạnh khoẻ và có nhiều sáng tác hay!
|