Hố bom cỏ đã xanh bờ
Đá bia rêu đã mấy mùa xanh rêu
Đau thương nén lệch nắng chiều
Gió thanh bình thổi liêu xiêu nỗi lòng
Đêm suông vọng ánh nguyệt tà
Một vuông chiếu nhỏ ta và... ta thôi
Từ quy khắc khoải, khan lời
Đêm chưa tàn đã nghe đời trống hoang!
Còn đâu hình bóng người xưa
Đêm Noel nữa cũng vừa qua đi
Nhớ nhung chẳng để làm gì
Tiếng giun dế khóc sầu bi thêm dài.
Câu thơ nào vẽ chữ ngờ
Vẽ thương nhớ vẽ đợi chờ thẳm sâu
Nợ tình có trả được nhau?
Mượn câu thơ vẽ nỗi đau hình tròn
Chạnh lòng nhớ hạt mưa ngâu
Em đi để lại nỗi sầu hư vô
Gió buồn xô lớp lá khô
Chỉ còn xót lại hương Thu úa tàn
Em về lại với quê anh
Nắng rơi trên những mái tranh ngoan hiền
Đất nghèo lấm bụi cũng quen
Hàng cây ngủ thật bình yên ven đường
Đời sông chìm nổi, phiêu diêu
Lắng trong lòng biển ít nhiều phù sa
Biển ru sông…sóng hiền hòa
Sông ru biển… bàn tình ca dạt dào...
về quê học lẽ dại - khôn
cây đa bến nước giữ hồn cốt xưa
mấy mươi năm mãi “cày, bừa”
ao làng cũng đã nhặt thưa tiếng đàn
Sầu đông quỵt chút gió hè
Ta nghe nơi ấy se se lòng mình.
Nắng đông quỵt một bóng hình
Thả thơ giăng lưới tơ tình mắc vô.
Thần dân vua quý nhất bà
Cõng đi trẩy hội xem gà chọi nhau
Mưa phùn mới ghét làm sao
Mẹ ngồi hơ áo Hoàng bào cho vua.
Đừng giương cung
Ngắm vào anh!
Mắt ngời buông phá
lũy thành tim yêu
Bông cải vàng ngát bờ đê
Gió mùa lạnh ngắt chiều xê dịch về
Ta như lạc giữa cõi mê
Tìm trong đêm muộn lời thề lả lơi