Hai ngôi mộ người lính nằm
Cỏ xanh phủ mặt âm thầm nối nhau
Sao an táng được nỗi đau?
Thì cùng bạn mộ tựa đầu trăng lên…
Qui Nhơn nắng lửa mưa dầm
Người xoay trần đấy ngày chầm chậm trôi
Anh là đứa nhỏ mồ côi
Đêm đêm ra biển lặng ngồi đếm sao
Tuổi tên sáng mãi muôn đời
Công anh, công chị người người nhớ ghi
Đôi mươi mười tám xuân thì
Mưa bom bão đạn, hiểm nguy coi thường.
em là sen, anh là hồ
không em anh thấy mình khô cạn dần
ở vườn dạ lại về sân
thương cây, ôm gió, tần ngần góc ao
Nào ai mộng ước cao sang
Vòng tay sông một thiên đàng tuổi thơ
Thuyền giăng giăng chữ i tờ
Lưng trâu bãi cỏ phất cờ xưng vua
Gửi em ngàn tiếng thông reo
Thơm thơm hương lúa, vương theo lối về.
Gửi em muôn nỗi đam mê
Để em quên hết... bộn bề lo toan...
Nguyễn xưa, ông có chịu lời
Cho Vân tôi vái lạy rồi xin thưa
Tương tư gãy gánh duyên hờ
Buộc chi mấy sợi tơ thừa hỡi ông!
Bởi khao khát nắng chiều đông
Tấp tênh vấp ngọn gió nồng phỏng duyên
Lên rừng xuống biển mười phen
Vẫn mơ lục bát cùng em một lần
Tay tôi ôm khối bùa mê
Bẫy người chẳng được lại ghê chính mình
Trái tim còn chút rung rinh
Liệm mùa chôn chặt, đóng đinh giữ lời.
Tháng Chạp lạnh quắt làn môi
Gió thông thốc thổi dạt đồi hoa mua
Khúc sông oằn chảy dưới mưa
Dông vùi, nắng khát cho vừa hết năm.
Chớm xuân, bàng chửa ra hoa
Cau chưa vào hạt, mẹ cha chưa tường?
Thêm lần lá đỏ về rừng
Mà đường duyên vẫn nửa chừng heo may!
Anh ngồi dưới gốc cây đa
Đong từng kỷ niệm đôi ta hẹn hò
Ngày nào hai đứa chung đò
Sao nay lạc lối chơ vơ nẻo về