Miệt mài ba tháng chẳng xong,
Như nàng Bân mấy tháng ròng... trời thương.
Nàng Bân hiền thảo mọi đường,
Cho trời rét lại... bất thường tháng Ba!
Đôi khi lạc giữa thiên hà
Ta tìm ta chẳng nhận ra bóng hình
Đôi khi mình tự trách mình
Bon chen chi lắm hư vinh kiếp người
Má xuân e ấp ửng hồng
Nụ cười ánh mắt thắm nồng lời duyên
Xốn xang dìu dắt tiếng khèn
Ru lòng hồn đá nỗi niềm khát khao!
Em về Đà Lạt chiều nay
Khát khao thèm một vòng tay thủa nào
Thông buồn rủ lá trên cao
Gió se se lạnh, rì rào cơn mưa
Xót xa hoàn cảnh cô phòng
Anh trao em cả tấc lòng hiền nhân...
Vô thường thế cuộc tan dần
Cao xanh có bóng bạn thân mỉm cười!
Em tìm ai chốn hội quê
Tôi chờ em giữa bộn bề ngày xuân
Em đi vui cảnh phù vân
Tôi về chân vấp bàn chân của mình
Ngày nào chạm mắt bên rào
Quen nhau không tặng yếm đào sao em?
Em cười mắt thẫm vào đêm
Lối khuya Kiều vẫn bước thêm thôi mà,
Ta về thức ngủ cùng sông
Lắng lòng trước những đục trong dòng đời
Vô nhiên trước lở cùng bồi
Mặc lau lách phủ dụ lời đa đoan
Cái mùa xuân ấy đã qua
Và em cũng đã rất xa… cái thời…
Dòng sông xanh, én đầy trời
Và em như vẫn suốt đời trong anh
Tình ta không có tuổi già
Vẫn đằm thắm, vẫn đượm đà nồng say
Đã từng muối mặn, gừng cay
Lênh đênh trời biển tràn đầy thương yêu
Tơ Hồng em buộc bằng tay
Se duyên kết chỉ sum vầy thành đôi
Trầu xanh quyệt một chút vôi
Đỏ hồng duyên nợ trọn đời thủy chung
Gió đưa mơ thắm về thành
Tháng ba dịu mát còn xanh đất trời
Về sông tuồi nhỏ mình chơi
Thoáng buồn, quên rớt lại lời bến sông?