Bây giờ ao đã lấp rồi
Tương tư lặn ngụp trong tôi vẫn còn
Vô tình từ buổi trăng non
Cố tình níu giữ héo hon cả đời
Tặng em hoa tím thủy chung
Bao năm nhịp sống đập cùng bên nhau
Em là ánh sáng nhiệm màu
Cho anh gió mát đêm thâu gối kề
Mặt ao loáng thoáng bèo tây
Một bầy gọng vó kéo mây trốn tìm
Nắng trưa mắt lá lim dim
Ngủ gà ngủ gật tiếng chim giật mình.
Một vạt trước một vạt sau
Hai vạt như níu lấy nhau trên người
Vạt nào đang gọi gió ơi
Vạt nào còn lại vẫy tôi theo cùng!
Gom mưa nhặt nắng dụm dành
Cho cây trĩu quả xum cành lộc tươi
Chứa chan thấm đượm tình người
Giang tay ôm cả mây trờì che con.
Người ơi có thấu nỗi lòng?
Tháng Ba đến... nhớ, vẫn không gặp người.
Đôi lời nhắn gửi vậy thôi,
Vẫn mong hội ngộ trao lời yêu thương.
Tập quên cho nhớ vơi dần
Tập xa cho khoảng cách gần thêm xa
Tập vui riêng một mình ta
Để tâm thanh thản bước qua ải buồn
Nợ đời gánh nặng trần gian
Nợ người ánh mắt chứa chan ân tình
Nợ đời một kiếp phù sinh
Nợ người lỗi hẹn buổi bình minh lên
Một thời nhẹ dạ cả tin
Lỗi lầm đem bán cả miền khói hương
Hồn thiêng sông núi đẫm sương
Còn đâu tấc đất? Nắm xương mòn dần.
Sưởi tiết đông
bớt lạnh căm
Gọi xuân
tràn tới, gọi mầm
xanh gieo
Tưởng rằng vái tượng đồng hun
Nào ngờ dột nóc, trật bùn tơ hơ.
Tha hồ chạy chức mua danh
Huyệt sâu vẫn cỡ tiểu sành ấy thôi…
Khi em nghiêng xuống bên anh
Bình yên mặt đất, an lành trời đêm.
Nghiêng gần chút nữa đi em
Cho mùi hương tóc thơm mềm bay lên