Xuân chần chừ hạ chưa sang
Chàng ve nín lặng bên hàng phượng xanh
Gió xa ở trọ trên cành
Áo dài vương chút mong manh nắng vàng
Má hồng đâu dám đua chen
Rượu hoa sang ngõ chân em theo về.
Mùa sau quên những hẹn thề
Gió đi nẻo gió, xàng xê nẻo đường
Nắng mưa dầu dãi nỗi đời
Biển không gột sạch kiếp người khổ đau
Biệt chia từ thuở “trầu cau”
Tóc xanh cho đến bạc đầu thời gian
Giả trai đến độ tuyệt tài
Làm điêu đứng đến rạc rài mỹ nhân
Sao không huỵch toẹt tấm thân
Mắc gì mà phải phân trần đẩu đâu.
Hỏi ngôi sao nào cho em
Tuổi xanh đã sớm chông chênh mạn đò
Mẹ xưa đắp đổi thân cò
Bao nhiêu mầu mỡ dành cho tuổi hồng
Dẫu đời mưa gió phũ phàng
Mong hoa nắng mãi dịu dàng an nhiên
Em và hoa nắng thật hiền
Thuyền neo bến đỗ bình yên tháng ngày
Lược xưa chải suối tóc mềm
Em đi bỏ lại bên thềm hoang liêu
Anh cầm lược chải tình yêu
Rơi ra một mảnh trăng chiều ngây thơ
Thoảng trong hơi gió có hương
trên môi người có chút buồn riêng tư
ta, con tim nhỏ thật thà
đập không dối nhịp, lỡ đà... thành yêu.
Thu xưa lá ướt vai mềm
Ai lang thang giữa những đêm trăng ngà?
Làn da trắng, nét mặt hoa
Câu thơ ngày ấy hóa ra dại khờ....
À… à… con ngủ đi con
Nửa chăn nửa chiếu mẹ bòn chút duyên
Lời ru đắm nửa con thuyền
Rụng nghiêng Ô Thước, lụt miền mắt Ngâu
Thu sang con lũ về theo
Heo may lạnh lối -Tím chiều hoàng hôn
Đông già dù đến chậm hơn
Rét làm tê tái nỗi buồn tháng năm
Sáng nay rét lạnh gió lùa
mới hay thu đã qua mùa rất xa