mình hẹn hò nhé em ơi
chiều nay hoa cỏ bên đồi đợi nhau
mưa bay ngàn cánh bắc cầu
lối ta sang – gội hàng cau xanh mùa
Mắt ai nhìn trộm buổi nào
Qua vành nón, dưới nắng chao đồng làng
Tim tôi xao xuyến rộn ràng
Cái điều khó nói đành mang đến giờ
Sông xưa nắng nhạt sợi vàng
bờ xưa hút bóng bẽ bàng thi nhân
để hồn con chữ bâng khuâng
Chờ ai chấp bút mùa trăng lại về
Tỉnh say nửa khóc nửa cười
Nhân tình thế thái bời bời nông sâu
Mạch đời trôi có ngờ đâu
Em là thăm thẳm của câu thơ tình
Anh về Đà Lạt mù sương
Dã quỳ bên suối nhẹ ươm sắc vàng
Mimosa đẹp dịu dàng
Bóng nàng sơn nữ mơ màng mắt thơ
Con đi đã mỏi chân rồi
Mưa xoay mấy trận lở bồi mấy phen
Bão giông sóng nổi thuyền nghiêng
Mẹ là bến đỗ bình yên con về.
Khói rơm quẩn giậu cúc tần
Ngõ rêu mấy nắng, cũng ngần ấy mưa
Dẫu không tìm được người xưa
Tôi về tìm lại tôi chưa...bây giờ
Chiều tà đổ nhớ ra đong
Nhòm gương bóng thẹn, sắc hồng phôi pha
Đau lòng nhau mấy xót xa
Trăm người lại chẳng cho ta một người!
Dù trong
Dù đục cũng đành
Chút tình gom nhặt
Cũng thành tơ duyên
Nương thang
lúa đã buông câu
Thác bung trắng xóa trên đầu…
mưa rơi?
Trâm cài sợi nhớ sợi thương
Màu xanh hy vọng lòng vương vấn lòng
Có khi thấy có mà không
Thấy không mà có hỏi lòng tại sao?
Bóng hình anh thật khó phai
Tim em chất chứa chuyện hai chúng mình
Xin anh đừng giữ lặng thinh
Để em ngồi mãi một mình nghĩ suy.