Hai bờ biển lấn eo sông
Chứa chan bao xiết cánh đồng gió thơm
Em từ mùi rạ hương rơm
Bước ra gạo hoá thành cơm trắng ngần.
... Đợi nhau
anh gọi:
Bốn mùa
ru em...
Con về ngồi bệt cầu ao
Lặng nghe bờ niễng rì rào lời xưa
Lặng nhìn ruồi ruội vui đùa
Lặng mơ thơ dại những trưa mùa hè…
Lần tâm chuỗi gió cầu siêu
Chạm tay hòn nắng
Ngộ điều hư không
Chỉ cần vắng một nụ cười
Của môi son đó mà lười yêu thương,
Chỉ là một chút tơ vương
Mà nông nổi đó, mà tương tư nhiều.
Lỡ chiều
thạch thảo rụng rơi
Nhành lan khơi động
cuối trời mộng du
Ta thương một ngày dở mưa
Một ngày dở nắng như chưa bao giờ...
Ta thương một đêm hững hờ
Một đêm rét giả ấm vờ một đêm...
Có bao
tháng nhớ
ngày chờ
Trông thư chẳng biết
bao giờ đến nơi?
Khỏa chân vào nước sông xanh
Bóng em, bóng nước hòa thành bóng tôi
Em về có mấy xa xôi
Mà sông chở những đầy vơi nỗi niềm.
Ta như bướm trắng dại khờ
Lỡ hôn hoa đỏ bên bờ dậu thưa.
Gió đùa vờn tóc đong đưa
Áo em thấp thoáng nắng trưa hẹn hò.
Mẹ ngồi soi nước cầu ao
Rửa đi bụi bẩn cho cao thân gày
Thời gian chai sạn bàn tay
Mẹ lo giỗ tết bấm ngày người xa.
Trăng ơi,
có nhớ lời mây
Lời ngỏ đã gửi
mong ngày tái lai